"Vẫn còn nói được." Tần Tắc Sùng thu tay lại.
Thẩm Thiên Chanh theo bản năng xoa xoa chỗ vừa bị anh chạm vào, cô nói: "Chỉ vài tiếng thôi mà, em vẫn chưa yếu đến mức đó, chỉ là thấy mệt thôi."
Tần Tắc Sùng đẩy bát chè sang, vẻ mặt anh bình thản: "Đút cho em nhé?"
"Chu đáo thế sao." Thẩm Thiên Chanh ngạc nhiên nhìn anh: “Tất nhiên là được, vừa hay em đang không muốn động đậy."
Người đàn ông đứng cách cô một bước chân, nhưng vì anh nghiêng người nên khuôn mặt kề sát trong gang tấc, đường nét khuôn mặt sâu thẳm và tuấn mỹ.
Tối nay khi anh vung tiền, vì cách một khoảng xa nên lúc nhìn nhau cô không thấy rõ ánh mắt anh. Nhưng hiện giờ, sự phóng túng nơi đáy mắt anh lại hiện lên rõ mồn một.
Cho đến khi Tần Tắc Sùng chủ động dời mắt đi, anh cúi đầu khuấy bát chè.
Thẩm Thiên Chanh cũng cúi đầu nhìn chằm chằm. Tối nay cô đã phải nâng cánh tay suốt hai tiếng đồng hồ, cổ tay quả thật hơi mỏi. Bản thân cô vốn dĩ đã lười biếng, lại mang tính cách thích được người khác hầu hạ.
Chiếc thìa rất nhỏ, một lần múc nhiều nhất cũng chỉ được hai viên trôi nước.
Thẩm Thiên Chanh nương theo tay anh ăn hai miếng, nhưng cửa phòng đột nhiên bị gõ vang. Giọng nói của Nhạc Địch truyền đến: "Anh hai! Anh hai!"
"..."
Tần Tắc Sùng dừng tay lại, anh miễn cưỡng kiềm chế tính tình: "Có chuyện gì?"
Sau khi buổi đấu giá kết thúc, cậu ấy mới phát hiện Tần Tắc Sùng đã biến mất. Vừa hỏi người phục vụ, cậu ấy mới biết anh đã đến phòng nghỉ của Thẩm Thiên Chanh trên tầng hai.
Còn về việc có chuyện gì…
Mặc kệ là chuyện gì, gọi được người đi là tốt rồi, hai người ở chung một phòng thế này thật sự không phù hợp.
Đợi Tần Tắc Sùng vừa ra khỏi cửa, Thẩm Thiên Chanh đã không chờ nổi mà bưng chiếc bát nhỏ lên, cô trực tiếp và một ngụm lớn vào miệng, sau đó chậm rãi thưởng thức, vui vẻ đến mức híp cả đôi mắt quyến rũ lại.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, cho đến khi bát chè sắp cạn đáy.
Khi Tần Tắc Sùng quay lại, thứ anh nhìn thấy chính là dáng vẻ phồng má nhai đồ ăn của Thẩm Thiên Chanh.
"Cần gì phải vội vàng thế?" Anh lên tiếng.
Thẩm Thiên Chanh vội ngậm miệng lại, cô kỳ quái nhìn anh. Mất một lúc lâu sau để khôi phục lại vẻ thanh lịch, cô mới hỏi: "Sao anh quay lại nhanh thế? Nhạc Địch đâu rồi? Cậu ấy tìm anh có chuyện gì vậy?"
"Đi làm việc rồi, là chuyện liên quan đến đồ sưu tầm."
Tần Tắc Sùng hờ hững trả lời. Anh ngồi xuống vị trí bên cạnh cô, vô cùng tự nhiên đưa tay lau khóe môi cho cô.
Lúc ngẩng đầu lên, anh bắt gặp ánh mắt kỳ quái của Thẩm Thiên Chanh.
"Có vấn đề gì sao?"
Thẩm Thiên Chanh há miệng: "Em tự lau được."
Mặc dù họ đã kết hôn, nhưng sự thân mật cũng chỉ giới hạn ở trên giường. Bản thân cô đâu phải không biết tự lau miệng... Hơn nữa, động tác này của anh cũng quá mức thân mật rồi.
Tần Tắc Sùng rũ mắt, giọng điệu anh vô cùng bình tĩnh: "Ừ."
...
Sau khi bị đuổi đi, Nhạc Địch có muốn khóc cũng không ra nước mắt. Cậu ấy nhìn chằm chằm thư ký Văn bên cạnh, thư ký Văn đáp lại bằng một nụ cười: "Anh Địch, chúng ta đi mau thôi."
"Anh nên gọi tôi là anh Nhạc!"
"Như vậy sẽ trùng với cách xưng hô của anh trai cậu, không phù hợp cho lắm."
"...?"
Cho nên tôi không xứng mang họ Nhạc sao?
Nhạc Địch cúi đầu chuẩn bị gửi tin nhắn cho Thẩm Thiên Chanh. Cậu ấy vừa gửi xong dòng chữ "Chị Thiên Chanh, sự nghiệp là quan trọng nhất, hãy tránh xa đàn ông ra", thì liền nghe thấy giọng nói của thư ký Văn.
"Anh Địch, nhìn đường đi kìa, cẩn thận kẻo ngã xuống ao đấy."
"..."
Thẩm Thiên Chanh nhận được tin nhắn, cô cực kỳ đồng tình với quan điểm này. Thế là cô lập tức từ chối lời đề nghị cùng nhau rời đi của Tần Tắc Sùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



