Trong suy nghĩ của Thẩm Thiên Chanh, nụ hôn khác biệt hoàn toàn so với những hành động khác. Đó là một hành vi mang đậm tính nghi thức, đại diện cho việc cô không hề kháng cự lại sự tiếp cận của đối phương.
Trước giờ cô chưa từng chủ động hôn Tần Tắc Sùng, ngược lại anh mới là người thường xuyên làm vậy. Thế mà tối nay Tần Tắc Sùng lại dám từ chối cô.
Bản thân Thẩm Thiên Chanh đã cảm thấy hơi mệt mỏi, sau một hồi suy nghĩ mông lung, chẳng bao lâu sau cô đã ngủ thiếp đi, hoàn toàn không thèm đoái hoài gì đến người đàn ông nằm sau lưng mình.
...
Sáng hôm sau, chuông báo thức trên điện thoại của Thẩm Thiên Chanh reo vang.
Cô còn chưa kịp nhúc nhích thì một bóng đen đã lướt qua người cô, tắt hẳn chuông báo thức.
Bình thường Thẩm Thiên Chanh và anh gần như luôn thức dậy cùng một lúc, cô cứ tưởng hôm nay cũng vậy. Nào ngờ cho đến tận khi cô bước xuống giường, người đàn ông này vẫn còn nằm ườn trên đó.
Nhà tư bản cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi sao, không thèm dậy sớm nữa à?
Thẩm Thiên Chanh vẫn còn nhớ rõ chuyện xảy ra tối hôm qua, cô bèn hừ lạnh một tiếng.
Nửa tiếng sau khi cô rời đi, Tần Tắc Sùng mới chầm chậm mở mắt ra. Anh đưa tay day day huyệt thái dương, khẽ thở dài một tiếng rồi chậm rãi bước xuống giường.
Trong trang viên có nuôi một chú chó Golden.
Chú chó này là do Nhạc Du Phong nhận nuôi trong lúc đi phá án trước đây. Vì người nhà anh ấy có gen di truyền dị ứng với lông chó nên anh ấy dứt khoát gửi nó đến chỗ Tần Tắc Sùng. Tần Tắc Sùng lại không có hứng thú gì với chó nên đành gửi nó đến đây để nuôi dưỡng.
Chính vì vậy, chú chó này hoàn toàn không quen biết anh, lại càng không quen biết Thẩm Thiên Chanh.
Chú chó Golden này có tính tình rất ngoan ngoãn. Mỗi ngày nó đều tự mình chạy ra ngoài đi dạo, lúc về lại được quản gia của trang viên tắm rửa chải chuốt vô cùng sạch sẽ.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Thiên Chanh biết Tần Tắc Sùng có nuôi chó, cô thật sự cảm thấy khó mà tưởng tượng nổi.
Bản thân cô vốn không hề có sức đề kháng với những loài động vật lông xù. Trong lúc cô ăn sáng, nó cứ nằm dài bên cạnh bàn ăn, hai chân trước gác hẳn lên chiếc dép lê của cô.
Bị người ta bắt quả tang đang nói xấu sau lưng nhưng Thẩm Thiên Chanh không hề cảm thấy xấu hổ chút nào. Dù sao thì người tối qua không chịu há miệng cũng đâu phải là cô.
Chú chó Golden vẫy vẫy đuôi với ông chủ của mình.
Thẩm Thiên Chanh đưa tay xoa xoa đầu nó. Xúc cảm mềm mại mượt mà khiến cô bất giác nhớ lại cảm giác luồn tay vào mái tóc của Tần Tắc Sùng đêm qua — Cho nên anh quả nhiên là một tên đàn ông tồi.
"Nó tên là gì vậy?" Cô cất tiếng hỏi.
Tần Tắc Sùng khẽ nhíu mày. Trước giờ anh chưa từng đặt tên cho nó, câu hỏi này làm khó anh rồi.
Dáng vẻ này lọt vào trong mắt Thẩm Thiên Chanh lại biến thành anh không sẵn lòng nói cho cô biết. Cô khẽ nhếch khóe môi: "Ây da, chắc chắn là Tần tổng bị câm rồi có phải không?"
Trí nhớ của người làm MC vô cùng tốt. Cô nhớ rõ mồn một lời nói của anh từ tận một tuần trước, bây giờ liền quăng trả lại cho anh.
Chuyện xảy ra tối hôm qua khiến cô tức giận đến tận bây giờ. Tần Tắc Sùng ngược lại không hề vội vã, anh thong thả ngồi xuống đối diện cô, lặng lẽ ngắm nhìn những biểu cảm sinh động trên gương mặt cô. Đột nhiên anh bật cười.
Thẩm Thiên Chanh bị nụ cười của anh làm cho cạn lời. Người đàn ông này chắc chắn là ốm đến mức phát điên rồi.
...
Thành phố Bắc Kinh lúc năm rưỡi sáng đã bắt đầu sự bận rộn của một ngày mới.
Trên đoạn đường cao tốc vắng vẻ tĩnh lặng ở vùng ngoại ô, chiếc xe Bentley lướt qua tựa như một ngôi sao băng, chầm chậm tiến vào sự ồn ào náo nhiệt của trung tâm thành phố.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
