Triển Minh Nguyệt tựa vào vai cô ta, nhẹ giọng nói: "Chị Tô, tôi mệt rồi, tôi không muốn nói nhiều. Về nhà rồi tôi kể cho chị nghe được không?"
Người đại diện nói: "Dù sao thì cô cũng là bệnh nhân, cả giới giải trí đều biết chuyện này. Cô MC kia cũng quá cay nghiệt rồi, không biết đài truyền hình Kinh Thị tuyển người kiểu gì nữa."
Vài nhân viên xung quanh tình cờ nghe được câu này liền trao đổi ánh mắt với nhau, Vừa rồi người rời đi chỉ có cô Thẩm thôi nhỉ?
...
Cửa thang máy vừa đóng lại, Tiểu Trà liền liên tục lén nhìn mỹ nhân bên cạnh.
Thẩm Thiên Chanh lên tiếng: "Có chuyện gì thì cứ hỏi thẳng đi."
Tiểu Trà nhỏ giọng hỏi: "Có phải chị quen biết Triển Minh Nguyệt không? Lần trước tôi đã có cảm giác như vậy rồi. Lần này cô nói chuyện thẳng thắn quá. Cô ta giả bệnh sao? Vậy hình tượng của cô ta cũng là giả à?"
Thẩm Thiên Chanh gõ nhẹ lên trán cô ấy, ánh mắt cong cong vui vẻ: "Giả vờ nhiều quá thì người cũng thành bệnh thật, em hiểu đạo lý này chứ?"
Tiểu Trà trầm ngâm suy nghĩ: "Tại sao chị lại ghét cô ta? Là vì chuyện này sao?"
"Em có thích loại người tu hú đẻ nhờ, luôn thèm muốn cuộc sống của người khác không?"
Thẩm Thiên Chanh dừng lại hai giây: “Mặc dù cô ta chưa chiếm tổ thành công, nhưng tôi vẫn thấy chướng mắt."
Tiểu Trà nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, nhưng điều đó không hề cản trở sự đồng cảm của cô ấy: "Vậy từ nay về sau em cũng ghét cô ta! Dù sao thì vốn dĩ em cũng chẳng có thiện cảm gì với cô ta cả."
Thẩm Thiên Chanh không nhịn được bật cười: "Tiểu Trà à, em cũng ba phải quá rồi đấy."
Tiểu Trà bày ra vẻ mặt nghiêm túc: "Em là trợ lý của chị, lập trường của em đương nhiên chính là chị rồi."
Thẩm Thiên Chanh ôm ngực, dáng vẻ vô cùng quyến rũ: "Trợ lý của tôi thế mà lại đi tán tỉnh tôi kìa."
Tiểu Trà nhìn dáng vẻ rung động lòng người này của cô, thầm nghĩ hai chúng ta rốt cuộc là ai đang tán tỉnh ai đây.
Cô Thẩm không thể tự nhận thức được sức hấp dẫn của bản thân mình sao.
Chuyện bản thân bị người ta âm thầm bôi nhọ, Thẩm Thiên Chanh hoàn toàn không biết. Dù cô có biết thì cô vẫn sẽ chẳng thèm bận tâm, vì những kẻ ghen tị với cô nhiều vô kể.
Chiều tối tan làm ba ngày sau, cô nhận được cuộc gọi từ thư ký Văn: "Phu nhân, tôi là Văn Dương."
Cô lấy làm lạ: "Sao anh lại gọi cho tôi? Tần Tắc Sùng về nước rồi à?"
Thư ký Văn nghiêm túc đáp lời: "Vâng, chúng tôi vừa về đến trang viên. Tần tổng bị ốm rồi, tối nay có lẽ anh ấy sẽ không về Thiên Đồng Hoa Phủ đâu, cô có muốn qua đây không?"
"Bị ốm sao?"
"Vâng, thời tiết bên đó đột ngột giảm mạnh, dịch cúm bùng phát. Tần tổng đang bị đau họng, nói chuyện rất khó chịu. Nếu cô không đến..."
Thẩm Thiên Chanh đương nhiên trả lời: "Anh ấy bị ốm, vậy chắc chắn là tôi phải đến đó rồi."
Kịch bản người vợ hiền dâu thảo này phải diễn cho thật đạt mới được.
Tòa trang viên này của Tần Tắc Sùng nằm ở ngoại ô Kinh Thị. Nơi này có bãi đáp trực thăng, cho nên anh bay thẳng từ nước ngoài về và hạ cánh luôn tại đó.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Thiên Chanh đến đó. Để diễn cho tròn vai, cô đặc biệt quay về Thiên Đồng Hoa Phủ sai người nấu một phần lê chưng đường phèn, đồng thời vô tình để cho tất cả mọi người đều biết chuyện này.
Cả thế giới đều phải ca ngợi sự dịu dàng của bà Tần mới được.
Tuy mới là tháng ba, nhưng sau khi bước vào đầu xuân, hoa tươi trong trang viên đã nở rộ không ít. Vừa bước vào cửa, cô đã ngửi thấy hương hoa thơm ngát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
