Tần Tắc Sùng vừa về văn phòng, nhìn thấy cái tên trên màn hình, anh nhướng mày rồi bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nữ êm tai: "Anh tan làm chưa?"
Tần Tắc Sùng cười khẽ: "Lần đầu tiên nghe em hỏi như vậy."
Thẩm Thiên Chanh chột dạ một giây, nhưng lại hùng hồn đáp: "Bây giờ em đang ở bên ngoài công ty anh, lát nữa chúng ta cùng về nhà. Anh trả lời câu hỏi của em đi, tan làm chưa?"
"Vừa kết thúc." Tần Tắc Sùng đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn đường cái phía xa: “Qua đây tìm anh trả lại bữa cơm trưa nay à?"
"Nói hươu nói vượn." Thẩm Thiên Chanh không thừa nhận, sau đó lại nhớ tới mục đích của mình, giọng nói dịu đi: "Em đến đón anh tan làm."
"Đón anh... tan làm?" Giọng người đàn ông kéo dài ra.
"Nếu không thì sao, em đến công ty anh làm gì chứ." Thẩm Thiên Chanh nghe giọng nói có một chút gợi cảm của anh lọt vào tai: "Mau xuống đây, đừng tự lái xe nữa."
Tài xế ở bãi đỗ xe tầng hầm đã biết thời gian Tần tổng xuống lầu từ chỗ thư ký Văn, kết quả lại nhận được một tin nhắn…
Tần tổng không đi xe nữa.
Tài xế vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu nổi, lẽ nào Tần tổng định đi bộ về nhà?
"Bên này, bên này."
Thẩm Thiên Chanh tì cằm lên mép cửa sổ xe, vẫy tay về phía người đàn ông cao quý ưu nhã cách đó không xa. Dưới ánh tà dương, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp phủ lên một lớp màu vàng ấm áp.
Tần Tắc Sùng đứng ngoài xe, khom lưng.
Chóp mũi hai người cách nhau chỉ vài centimet, Thẩm Thiên Chanh có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người anh, nghe thấy anh hỏi: "Em bảo anh đừng lái xe, sau đó lại gọi xe taxi?"
Thẩm Thiên Chanh chớp mắt: "Không được sao?"
Tần Tắc Sùng bật cười một tiếng, sải bước lên xe, vừa ngồi vững liền nghe Thẩm Thiên Chanh phân phó tài xế: "Mau đi mau đi."
Lên xe cô rồi thì đừng hòng xuống xe nữa.
Sau khi rời khỏi phạm vi của tập đoàn Tần thị, Thẩm Thiên Chanh vươn ngón tay thon dài ra, chọc chọc vào cánh tay người đàn ông: "Đây là xe em gọi, anh ngồi rồi thì xem như nợ em."
"Nợ gì?"
"Tiền xe." Thẩm Thiên Chanh tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc.
"..."
Thừa dịp anh còn chưa mở miệng nói câu tiếp theo, Thẩm Thiên Chanh cười tủm tỉm, giọng điệu uyển chuyển: "Phải trả đấy, có điều em không thiếu tiền, không cần trả tiền, anh giúp em làm một việc."
Tần Tắc Sùng nghe vậy liền bật cười, anh nâng mắt, thong thả ung dung nhìn cô.
Giọng Thẩm Thiên Chanh mềm mại: "Anh lợi hại như vậy, chắc chắn là ngày mai cũng có thể khiến người đến đập đồ của em xin lỗi chứ?"
Tần Tắc Sùng tựa vào lưng ghế, nhếch môi, chậm rãi mở miệng: "Sao không trực tiếp nói thời hạn thành hôm nay luôn đi?"
"Vậy đổi thành hôm nay." Thẩm Thiên Chanh ngẩng mặt lên, ánh mắt lộ vẻ sùng bái nhìn anh: “Tự anh nói đấy nhé."
"Được voi đòi tiên." Tần Tắc Sùng đáp.
Mặc dù chín mươi chín phần trăm ánh mắt của cô là giả vờ, nhưng anh không thể không thừa nhận rằng cô đã quyến rũ được anh rồi.
Bữa tối đương nhiên là về nhà ăn.
Kể từ sau khi Thẩm Thiên Chanh dọn đến, nhà họ Thẩm liền đưa tới ba đầu bếp chuyên nấu món Ninh Thành, sau đó đụng độ với đầu bếp nấu món Ninh Thành mà nhà họ Tần đã sắp xếp từ trước.
Mấy vị đầu bếp đều tự cảm thấy mình giỏi nhất.
Mỗi ngày, cơm nước Thẩm Thiên Chanh ăn đều thay đổi đa dạng, căn bản không cần ra ngoài ăn.
Thẩm Thiên Chanh đón Tần Tắc Sùng tan làm, cũng chỉ là ngồi xe thêm một đoạn đường mà thôi, không hề có bất kỳ tổn thất nào, vậy mà lại làm Tần Tắc Sùng "nợ tiền".
Cô đắc ý nghĩ, mình chắc chắn là tiểu Chanh thiên tài!
Sau khi trở về Thiên Đồng Hoa Phủ, Thẩm Thiên Chanh liền lên lầu tẩy trang.
Tần Tắc Sùng đi ra ban công. Bên thư ký Văn vừa nhận được lệnh và liên hệ với cảnh sát xong, thì bên Nhạc Du Phong liền gọi điện thoại tới: "Sao thế, không tìm được cách nào khác à, cậu không tìm đài truyền hình Kinh Thị sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
