Thẩm Thiên Chanh chống tay lên bàn, đỡ lấy khuôn mặt, cứ thế nhìn anh.
Cô hoàn toàn không có ý định dời mắt đi.
Khi Tần Tắc Sùng ngước mắt lên lần nữa, hai mí mắt cô gái đối diện đang đánh nhau, hàng lông mi rung động chầm chậm, dáng vẻ như sắp nghiêng ngả ngủ gục đến nơi.
Anh vươn tay lót lòng bàn tay lên bàn, cô mới không bị cộc đầu.
Thẩm Thiên Chanh bừng tỉnh, ngồi ngay ngắn lại: "Anh ăn xong rồi à?"
Tần Tắc Sùng thu tay về, giọng điệu nhàn nhạt hỏi: "Sao thế, ăn cơm cùng anh khiến em buồn ngủ đến vậy à?"
Thẩm Thiên Chanh vỗ mạnh xuống bàn: "Tại sao em lại buồn ngủ, tên đầu sỏ gây tội như anh trong lòng không rõ sao?"
Tần Tắc Sùng cong môi: "Không rõ, hay là em miêu tả lại tội trạng một chút đi?"
Dùng khuôn mặt đứng đắn, nói ra những lời không đứng đắn.
Thẩm Thiên Chanh lườm anh một cái.
Mỹ nhân dù tức giận làm ra biểu cảm này vẫn vô cùng xinh đẹp đáng yêu, tạo nên một chút nét đáng yêu trái ngược với sự quyến rũ vốn có nơi cô.
"Em quay lại làm việc đây!"
...
[Dương Duy không phải đã sụp đổ hình tượng rồi sao? Tôi bị mất trí nhớ à?]
[Không phải chứ, Dương Duy vẫn còn người hâm mộ sao?]
[Nữ MC xinh đẹp gặp tai bay vạ gió, cũng xui xẻo quá rồi, chẳng qua chỉ là phát sóng một bản tin, cái nồi nào cũng đổ lên đầu cô ấy.]
[Dám là người đầu tiên phát sóng vụ bê bối liên quan tới Dương Duy, lại không cho hắn ta vào hội trường... Vị MC này chắc chắn là có chống lưng rồi.]
Đủ các loại ý kiến, vô cùng lộn xộn.
Thẩm Thiên Chanh tắt Weibo, quay lại khu vực làm việc, Tiểu Trà liền ghé sát tới: "Chị ơi, hot search về chuyện liên quan tới chị biến mất rồi."
"...?" Cô mới xem được mười phút.
Thẩm Thiên Chanh chắc chắn rằng, hoặc là nhà họ Thẩm ở Ninh Thành ra tay, hoặc là do Tần Tắc Sùng làm, cũng có thể là cả hai nhà đều giúp đỡ, khả năng là Tần Tắc Sùng làm rất cao.
Cô nhướng đuôi mắt, gửi tin nhắn cho Tần Tắc Sùng: [Cảm ơn ông xã~]
Những lời như thế này, đối với cô mà nói, dễ như trở bàn tay.
Tần Tắc Sùng nhận được bốn chữ cùng với dấu ngã kia, anh khẽ hừ một tiếng, nhìn qua liền biết là lấy lệ, lần nào cũng như vậy.
Trên đường trở về tập đoàn Tần thị, thư ký Văn nhận được cuộc gọi từ Trần Trừng: "Thư ký Văn, sếp anh đi xử lý người ta, hay là đi dỗ dành người đẹp rồi?"
Anh ấy liếc nhìn người đàn ông đang xem điện thoại ở phía sau, trầm giọng đáp: "Làm cả hai rồi."
Trần Trừng: "Hahaha! Nhạc Du Phong, cậu cũng không thắng được đâu!"
Thư ký Văn: "..."
Đúng là bạn bè tồi.
"Bên phía Tân Vũ Lâu..." Tần Tắc Sùng chợt ngước mắt lên.
Thư ký Văn lập tức trả lời: "Tôi nhất định sẽ đốc thúc theo dõi tiến độ!"
Anh ấy suy nghĩ một chút: "Lần trước ở Tân Vũ Lâu, Dương Duy muốn bắt chuyện với phu nhân nhưng đã bị tôi chặn lại, lần này..."
Giọng điệu Tần Tắc Sùng không nóng không lạnh: "Loại chuyện này còn cần phải hỏi tôi sao?"
...
Kể từ sau chuyện mất mặt tại buổi đấu giá, Dương Duy cứ trốn lỳ trong căn hộ không hề ra ngoài. Vốn dĩ hiện tại phim ảnh và lịch trình đều đã mất sạch vì vụ bê bối bắt cá hai tay lần trước.
Người đại diện đẩy cửa bước vào: "Chuyện ở Tân Vũ Lâu hôm đó, có phải do cậu nói ra không?"
Dương Duy ngẩn người ra một chút: "Chuyện mất mặt như vậy, tôi nói ra ngoài làm gì chứ."
Hắn nhíu mày: "Cô MC kia lại lấy tôi ra làm tin tức à? Dạo gần đây tôi đâu có làm chuyện gì, bới móc chuyện cũ sao?"
Về chuyện đắc tội cô lần trước, hắn vẫn luôn nơm nớp lo sợ. Hôm nay bị hỏi như vậy, hắn lại bắt đầu kinh hồn bạt vía, hắn không thể đắc tội nổi những kẻ có tiền đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

