Giọng nói của Thẩm Thiên Chanh rất bình tĩnh: "Hẹn hò tình một đêm trong mắt bọn họ mới là vừa vặn, bọn họ sẽ cảm thấy Dương Duy chỉ là nhu cầu sinh lý, không phải thật sự có tình cảm."
Tiểu Trà trợn mắt há hốc mồm: "...Kỳ cục thật, hèn chi nghiêm túc yêu đương lại bị thoát fan nghiêm trọng hơn."
Mặc dù chuyện này không lớn, nhưng trong hai ba phút ngắn ngủi đi lên lầu, nó đã lan truyền khắp đài truyền hình thành phố Bắc Kinh.
Thẩm Thiên Chanh vừa bước vào khu vực văn phòng, mọi người đồng loạt nhìn sang.
"Cô Thẩm không sao chứ?"
"Chuyện dưới lầu ban nãy chúng tôi đều nghe nói rồi."
"Người hâm mộ của Dương Duy cũng thật vô lý, chuyện buổi đấu giá thì có liên quan gì đến cô."
Tô Nguyệt Vi mỉm cười nói: "Cô Thẩm chỉ là người bán đấu giá, làm sao có quyền quyết định Dương Duy có thể vào buổi đấu giá hay không, người hâm mộ quá cực đoan, cô đừng để trong lòng, trong giới giải trí, loại chuyện oan uổng này rất thường thấy."
Thẩm Thiên Chanh nhướng mày: “Cũng không oan uổng đến thế."
Vấn đề mấu chốt là, chuyện này là ai tiết lộ ra ngoài, sau khi buổi đấu giá kết thúc hai ngày mới xuất hiện.
Mãi cho đến khi cô bước vào trong văn phòng, mọi người vẫn chưa hoàn hồn, bèn hỏi Tô Nguyệt Vi: "Cô ấy có ý gì, thật sự liên quan đến cô ấy sao?"
...
"Anh hai, khi nào chị dâu mới cùng chúng ta ăn một bữa cơm đây?"
Hôm nay Nhạc Địch bám riết lấy anh trai Nhạc Du Phong của mình, cuối cùng cậu ấy cũng chen chân được vào bữa tiệc của các thiếu gia tầng lớp thượng lưu trong giới Bắc Kinh này.
Tần Tắc Sùng chậm rãi nói: "Cô ấy bận."
Trần Trừng nhịn cười: "Sao thế, cậu muốn ăn cơm với chị dâu cậu à?"
Nhạc Địch nói: "Tất nhiên rồi!"
Sau đó cậu ấy sẽ ám chỉ kỹ lưỡng với chị dâu một phen về việc anh hai có dấu hiệu ngoại tình tư tưởng, để kịp thời bóp chết từ trong trứng nước.
Cậu ấy lầm bầm nhỏ giọng: "Khuôn mặt này, gia thế này của anh hai, vẫn là vì không thể làm chị dâu vui vẻ, nếu không thì cũng không đến mức phải vò võ phòng không suốt một năm."
Bây giờ anh ấy còn thay lòng đổi dạ, dù đổi chị dâu, thì vẫn phải đổi một cách đàng hoàng.
Trần Trừng cười phá lên: "Ha ha ha ha ha ha ha, câu này của Nhạc Địch nói đúng lắm! A Sùng, cậu chính là không biết cách làm người khác vui vẻ!"
Tần Tắc Sùng ngước mắt lên: “Miệng hai người rảnh rỗi như vậy, thì ăn thêm vài miếng đi."
Trần Trừng: "Tôi không."
Nhạc Địch và vài miếng cơm rồi lại đặt đũa xuống, có vẻ như cậu ấy sẽ không bị đòn.
Nhưng cậu ấy không dám châm chọc nữa, lại không xen vào được chủ đề của bọn họ, cậu ấy dứt khoát lấy điện thoại ra, vừa mới mở lên, liền nhìn thấy video do đám bạn bè xấu gửi cho mình, tiêu đề vô cùng chấn động.
Cậu ấy bấm mở video, nhưng lại quên mất điện thoại đang bật loa ngoài.
Xung quanh bàn ăn lập tức chỉ còn nghe thấy âm thanh ồn ào của video: "Hôm nay, người hâm mộ của Dương Duy làm loạn tại tòa nhà đài truyền hình vệ tinh thành phố Bắc Kinh, lớn tiếng yêu cầu người dẫn chương trình Thẩm Thiên Chanh xin lỗi, thậm chí suýt chút nữa đã ném đồ làm cô bị thương, nhưng Thẩm Thiên Chanh dường như..."
"Mẹ kiếp, bị bệnh à…" Nhạc Địch cáu kỉnh.
Cậu ấy còn chưa nói xong, bên tai đã vang lên âm thanh chói tai của tiếng ghế bị kéo lê.
Nhạc Địch vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Tần Tắc Sùng đã đứng dậy, rời khỏi bàn ăn, anh cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế rồi bước ra ngoài.
Cậu ấy hỏi: "Cơm còn chưa ăn xong, anh hai định đi đâu vậy?"
Trần Trừng xoa cằm: "Tôi đoán chắc chắn rằng cậu ấy đi xử lý người khác rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
