Đáng lẽ câu chuyện này sẽ khép lại mãi mãi, nhưng mười năm trước lại xảy ra biến cố. Gia đình của người tình đầu gặp chuyện không may, chỉ còn lại hai chị em nọ.
Chắc chắn là do ông cụ tuổi cao sức yếu nên đầu óc đâm ra lẩm cẩm, ông ta nằng nặc đòi chia tài sản cho hai chị em kia. Vì chuyện này mà ông ta và bà cụ cãi vã vô cùng gay gắt, thậm chí suýt chút nữa là ly hôn.
Thẩm Thiên Chanh không rõ nội tình bên trong, cô chỉ nghe bố và anh họ kể lại rằng, cũng từ năm đó, Tần Tắc Sùng dù chỉ mới là một thiếu niên đã bắt đầu tham gia vào một số quyết định quan trọng của tập đoàn họ Tần.
Cho đến vài năm trước, ngay trước khi bà cụ qua đời, anh đã chính thức nắm quyền điều hành tập đoàn họ Tần.
Thật lòng mà nói, cô vô cùng khâm phục bà nội của Tần Tắc Sùng.
Chồng không làm được việc thì bồi dưỡng con trai, con trai kém cỏi thì lại tiếp tục bồi dưỡng cháu trai.
Nếu sau này cô có con, lỡ như Tần Tắc Sùng cũng già cả lẩm cẩm, chắc chắn là cô sẽ đuổi cổ anh đi để giữ lại con cái, bắt anh cút đi càng xa càng tốt.
Tần Tắc Sùng trơ mắt nhìn ánh mắt vợ mình đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
"..."
Không biết cô lại đang suy diễn lung tung cái gì trong đầu nữa.
...
Nói là về nhà tận hưởng thế giới hai người, quả thực là tận hưởng thật, nhưng cơ duyên bắt đầu lại có chút vi diệu.
Tối nay hai người về sớm, lại chẳng có việc gì làm, thế nên sau khi tắm xong, Thẩm Thiên Chanh định chọn một chiếc váy để phối với sợi dây chuyền mẹ chồng tặng.
Thay tới thay lui mấy chiếc váy, cuối cùng cô lười thắt cả dây lưng, dứt khoát ngồi bệt xuống thảm tự sướng trước gương cả buổi rồi đăng lên vòng bạn bè.
Lúc Tần Tắc Sùng bước vào, cô vừa mới đăng xong bài khoe khoang trên vòng bạn bè. Cô đang mải mê chiêm ngưỡng nhan sắc của bản thân, định đứng dậy thì phát hiện chân mình đã tê rần.
"Em định ngẩn người ra đó bao lâu nữa?"
Người đàn ông đứng phía sau cô cất tiếng hỏi, bóng hình anh phản chiếu rõ ràng trong gương.
Thẩm Thiên Chanh vẫn ngồi im không nhúc nhích, cô giả vờ bình tĩnh đáp: "Em mệt rồi, ngồi nghỉ một lát không được sao."
Ai ngờ Tần Tắc Sùng lại trực tiếp bế bổng cô lên từ phía sau. Chiếc váy vốn dĩ chỉ mặc tạm bợ trên người cô bị kéo mạnh một cái liền tuột thẳng xuống.
Giống hệt như dải ruy băng trên hộp quà bị tháo tung không còn điểm tựa, chiếc váy trượt dài rồi nằm gọn trên mặt đất, trông như một đóa hoa đang bung nở.
Thẩm Thiên Chanh với thân thể trần trụi nằm gọn trong vòng tay Tần Tắc Sùng: !
Phản ứng đầu tiên của cô chính là đưa tay che kín hai mắt anh lại.
Trong gương, người đàn ông quần áo chỉnh tề ôm lấy người phụ nữ có làn da trắng nõn nà, tạo nên một sự tương phản rõ rệt. Trong vẻ thánh thiện lại xen lẫn một chút lẳng lơ.
Tầm nhìn bị che khuất khiến xúc giác càng trở nên nhạy bén hơn, Tần Tắc Sùng nhếch môi, nở nụ cười như có như không: "Cũng đâu phải anh chưa từng nhìn thấy."
Thế mà cũng giống nhau được sao?
Thẩm Thiên Chanh lườm anh một cái: "Buông tay ra."
Người đàn ông kia không những không buông tay, ngược lại cứ thế ôm cô xoay người bước đi, anh chẳng hề lo lắng việc bị bịt kín mắt sẽ đụng trúng đồ đạc.
Mắt thấy anh sắp đụng phải chiếc tủ kính đựng trang sức, Thẩm Thiên Chanh không thể nhẫn nhịn được nữa. Bàn tay nhỏ bé của cô khẽ dịch xuống dưới, sau đó mang theo ý tứ trả thù mà ra sức vò xé khuôn mặt anh.
Dám chơi đòn tâm lý với cô cơ đấy.
Dù cho bầu không khí có cuồng nhiệt đến đâu, nhưng những biện pháp an toàn cần thiết thì vẫn phải làm.
Hiện tại, Thẩm Thiên Chanh chưa từng nghĩ đến việc để một đứa trẻ xuất hiện trong cuộc sống của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)