Nghe thấy lời mẹ Đường nói.
Ánh mắt Đường Diệu Vi cuối cùng cũng hiện lên một tia dao động.
Tiếp theo cô chậm rãi xoay người lại.
Trên khuôn mặt tuyệt mỹ đủ để khuynh đảo chúng sinh lướt qua một vẻ bình thản, cô nói:
“Từ hôm nay trở đi, con với mọi người, với Đường gia sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.”
“Con không còn là con gái của Đường gia, cũng không còn là người của Đường Môn.”
Giọng nói bình tĩnh đến cực điểm của Đường Diệu Vi chậm rãi vang vọng khắp nơi này.
Vẻ mặt của vợ chồng Đường Nghĩa Cường ngay lập tức trở nên đờ đẫn.
Còn chưa đợi họ kịp phản ứng.
Đường Diệu Vi lại quay đầu nhìn sang thủ lĩnh Đội Chấp Pháp Đại Hạ ở bên cạnh và nói:
“Thi thể của Lâm Thần tôi sẽ không giao ra đâu, nếu có bản lĩnh.... các người có thể bước tới lấy đi thử xem.”
“Đường Môn Đan Phệ tuy tôi chưa học được, nhưng những tuyệt học khác của Đường Môn thì ông nội đã dạy hết cho tôi từ năm tôi sáu tuổi rồi.”
Đường Diệu Vi hơi nâng mi mắt.
Trong đó ẩn hiện sự lạnh lẽo.
Mẹ Đường ở bên cạnh nhìn Đường Diệu Vi lúc này.
Trong ánh mắt tràn đầy một sự nghi hoặc xa lạ.
Đây còn là đứa con gái rượu yếu đuối của bà sao?
.......
Sau khi Đường Diệu Vi dùng một câu nói để trấn áp đám người của Đội Chấp Pháp Đại Hạ.
Kế đó cô lại đặt ánh mắt lên người Triệu Thiên Dưỡng.
“Chú Triệu, nếu như có thể để anh Thần ra đi trong bình yên, cháu sẽ không tới làm phiền mọi người.”
“Nhưng hiện tại bọn họ muốn mang thi thể anh Thần đi, đem anh ấy phong ấn vào trong Trấn Yêu Tháp.”
“Đời đời kiếp kiếp bị phong ấn trấn áp, chịu đủ sự thiêu đốt của ngọn lửa, vĩnh viễn không được siêu sinh.”
“Cháu không biết cái gọi là tàn hồn Yêu Đế mà họ nói rốt cuộc có bao nhiêu phần trăm khả năng bám trên thi thể anh Thần.”
“Cũng không biết cái gì mà chỉ một cái xác của anh Thần lại có thể khiến Yêu tộc quay trở lại.”
“Cho dù thiên hạ có thực sự đại loạn, thì điều đó có liên quan gì đến cháu?”
“Đối với cháu mà nói, anh Thần.... chính là tất cả của cháu!”
Giọng nói quyết tuyệt của Đường Diệu Vi vang vọng khắp nơi này.
Tất cả mọi người đều bị những lời này của cô làm cho kinh hãi.
Không ai ngờ rằng Đường Diệu Vi lại mang theo quyết tâm đến nhường này.
Không tiếc đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ mình.
Không tiếc đối đầu với người trong thiên hạ, cũng phải bảo vệ bằng được thi thể của Lâm Thần!
Câu nói “Lâm Thần chính là tất cả của cháu” kia.
Càng khiến trái tim của những người đứng xem xung quanh phải run rẩy.
Họ tự hỏi bản thân.
Nếu đặt họ vào vị trí của Đường Diệu Vi.
Họ căn bản không thể nào có được sự quyết nhiên như cô.
......
Trên diễn đàn của Đại học Hải Thành.
Lúc này sớm đã hoàn toàn bùng nổ.
Vô số bạn học biết về cặp đôi kim đồng ngọc nữ Đường Diệu Vi và Lâm Thần, sau khi xem livestream.
Ngay lập tức đã không kìm lòng được mà đăng các bài viết.
[#Hoa khôi Đại học Hải Thành, cô gái yếu đuối luôn theo sau Lâm Thần, hôm nay lại khiến người ta cảm thấy xa lạ đến đáng sợ!#]
[#Rốt cuộc là ai đã ép Diệu Vi đến mức như vậy?#]
[#Bất kể hành động lần này của Đường Diệu Vi là đúng hay sai, tình yêu của cô ấy và Lâm Thần thực sự làm tôi khóc rồi!#]
[#Vốn định gửi link livestream cho bạn gái xem, nghĩ lại thì thôi, bớt được chuyện nào hay chuyện nấy.#]
[#Tôi trùm chăn khóc nức nở, bạn gái hỏi tôi có phải tiểu tam của tôi chết rồi không.#]
...........
Ngoài người của Đại học Hải Thành ra.
Lúc này khán giả Đại Hạ đang xem livestream trực tiếp đâu chỉ có hàng ngàn hàng vạn người.
Hành vi này của cô cũng bị nhiều người khinh ghét.
Bởi vì việc Lâm Thần có vĩnh viễn không được siêu sinh hay không chẳng liên quan gì đến họ.
Nhưng chỉ cần có một phần tỷ cơ hội khiến Yêu tộc quay trở lại.
Thì điều đó sẽ đe dọa đến sự an toàn của chính bọn họ.
Mà loại áp lực dư luận này không chỉ đổ dồn lên người Đường Diệu Vi.
Mà còn đổ dồn lên từng người hoặc thế lực nào đã ra tay giúp đỡ cô.
Cho nên Triệu Thiên Dưỡng nhìn Đường Diệu Vi trước mặt.
Không hề do dự dù chỉ một giây đã nói:
“Cháu gái Diệu Vi, cháu vẫn nên đi....”
Lời của Triệu Thiên Dưỡng còn chưa nói xong.
Đường Diệu Vi đột nhiên lấy từ trong lòng ra một tấm ngọc bài nạm viền vàng.
Nhìn vật trong tay Đường Diệu Vi.
Biểu cảm trên mặt Triệu Thiên Dưỡng ngay lập tức không kìm được mà hơi sững sờ.
“Trung Thiên Lệnh!”
“Tại sao trên tay cháu lại có Trung Thiên Lệnh của tập đoàn Trung Thiên chúng ta?”
Nhìn Triệu Thiên Dưỡng đang có chút trở tay không kịp.
Đường Diệu Vi chậm rãi mở miệng nói:
“Chú Triệu, năm đó ông nội cháu đã từng có ơn cứu mạng với cha của chú.”
“Sự trỗi dậy của tập đoàn Trung Thiên cũng có quan hệ mật thiết với ông nội cháu.”
“Thuật dưỡng thi tuy đại đồng tiểu dị, nhưng tập đoàn Trung Thiên của mọi người có thể đi sau mà đến trước, trở thành một trong năm thế lực dưỡng thi lớn nhất đương thời, không thể thiếu sự giúp đỡ của ông nội cháu.”
“Vì vậy năm mươi năm trước, ông nội Triệu đã tặng tấm Trung Thiên Lệnh này cho ông nội cháu.”
“Khẳng định rõ ràng cho dù là toàn bộ tập đoàn Trung Thiên hay là hậu nhân của Triệu gia, thấy lệnh như thấy chính bản thân ông nội Triệu.”
“Bất kể là chuyện gì hay rắc rối gì, chỉ cần có tấm Trung Thiên Lệnh này, tập đoàn Trung Thiên phải dốc toàn lực giúp đỡ.”
“Chú Triệu, cháu muốn hỏi một chút.”
“Những lời này còn có hiệu lực hay không?”
Những lời này của Đường Diệu Vi.
Trực tiếp đẩy Triệu Thiên Dưỡng vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Trong một ngôi chùa trên núi sâu, một lão hòa thượng đang xem livestream.
Ngay lập tức không khỏi chắp tay trước ngực, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng nói:
“A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.”
“Cô bé nhà họ Đường này quả thực có chút thủ đoạn.”
“Sự kiên cường và trí tuệ đều thuộc hàng bậc nhất.”
“Nếu không đi vào lầm đường lạc lối, tương lai chắc chắn không thể lường trước.”
Sau khi giọng nói của lão hòa thượng vang lên.
Một nhà sư trẻ mặc áo trắng đứng sau lưng ông liền có chút khó hiểu hỏi:
“Sư phụ, đệ tử không hiểu lắm lời của người.”
“Hành động lần này của thí chủ Đường gia không khác gì đang đối đầu với thiên hạ.”
“Nếu thi thể của Lâm Thần thực sự được cô ấy giữ lại, những lời chỉ trích dành cho cô ấy sẽ là vô tận.”
“Làm sao có thể gọi là không đi vào lầm đường lạc lối được chứ?”
“Thí chủ Đường gia đã được coi là đi vào con đường lầm lạc rồi, cô ấy còn có đường quay lại sao?”
Nghe thấy lời của nhà sư áo trắng.
Lão hòa thượng ngay lập tức mỉm cười lắc đầu.
“Tuệ Giác, cô bé nhà họ Đường không giữ được thi thể đó đâu.”
“Con cứ xem tiếp đi sẽ hiểu.”
.......
“Vâng, sư phụ.”
.....
Sau khi hai thầy trò già trẻ kết thúc cuộc đối thoại.
Họ lại nhìn vào màn hình trước mặt.
Mà tại hiện trường.
Sau khi sắc mặt Triệu Thiên Dưỡng thay đổi trong giây lát.
Ông ấy liền ngẩng đầu nhìn Đường Diệu Vi ở cách đó không xa.
Tuy rằng hai vị lão gia tử của Đường gia và Triệu gia đều đã qua đời từ lâu.
Nhưng Đường Diệu Vi đã lấy Trung Thiên Lệnh ra trước mặt bao nhiêu người như vậy.
Hơn nữa còn nói rõ nguyên do bên trong.
Triệu Thiên Dưỡng làm sao dám nói tấm Trung Thiên Lệnh này không còn hiệu lực nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
