Đó không phải là hoa, mà là sản phẩm của biến dị lớn.
Khi mọi người đã gần như kiệt sức, đồng hồ liên lạc trên tay tất cả bắt đầu phát ra tiếng “tít tít”.
Lý Nghiệp không khỏi trầm mặt: “Có tình huống khẩn cấp!”
Phùng Việt: “Gì cơ? Lẽ nào lại có chủng biến dị xuất hiện?”
Mọi người lập tức trở nên căng thẳng, quan sát kỹ lưỡng xung quanh, nín thở, sợ bỏ sót bất cứ chi tiết nào khiến bản thân rơi vào tình thế nguy hiểm.
Bỗng một cơn gió lớn thổi qua, không chỉ tiêu diệt những nguy hiểm đang ẩn nấp xung quanh mà còn thổi tan lớp sương dày đặc, khiến tầm nhìn của mọi người ngay lập tức trở nên rõ ràng.
Lý Nghiệp: “Ai đó!?”
Vừa dứt lời, mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên không trung, chỉ thấy một bóng người đứng yên bất động giữa không, cúi mắt quan sát họ.
Lạnh lùng, tàn nhẫn, mang theo khí tức nguy hiểm của bóng đêm.
Đó chính là khí chất tỏa ra từ người đó.
Toàn thân mọi người dựng hết cả lông tơ, từng lỗ chân lông đều truyền ra cảm giác ẩm lạnh rợn người.
Não bộ phát tín hiệu cảnh báo: tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ.
Tạ Tuyệt: “Các người...”
Lý Nghiệp lập tức lên tiếng: “Vừa rồi là anh đã cứu chúng tôi sao? Chúng tôi đã bị lạc hơn một tiếng đồng hồ, cảm ơn anh!”
Thật mạnh.
Tất cả mọi người đều nghĩ thế.
Chỉ bằng dị năng mà có thể đứng yên giữa không trung, trên đời này chẳng có mấy lính gác làm được.
Tạ Tuyệt: “Đừng vội cảm ơn, tôi sợ các người vui mừng quá sớm thôi.”
Lý Nghiệp: “...”
Mọi người: “...”
Tạ Tuyệt dường như rất hài lòng với sự chán ghét và phản cảm của mọi người đối với hắn, cười híp mắt hỏi: “Có nhìn thấy ai đi qua không?”
Lý Nghiệp hơi sững người, rồi lắc đầu.
Hắn chỉ từng nghe tên Tạ Tuyệt, chưa từng tiếp xúc với người này.
Dung mạo của Tạ Tuyệt lại là cơ mật cao nhất trong quân đội, Lý Nghiệp không nhận ra đây là Tạ Tuyệt, cứ tưởng là một lính gác nào đó đang làm nhiệm vụ ngoài hoang dã, tình cờ gặp bọn họ.
Còn các lính gác khác, càng không thể liên tưởng người trước mắt với nhà ngục STC1489.
Dù sao thì vị này vừa mới gần như biến dị, còn cắn răng chịu đựng bốn tiếng đồng hồ đau đớn như bị lóc thịt...
Làm sao có thể chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt bọn họ?
Tạ Tuyệt tặc lưỡi một tiếng: “Xem ra cứu nhầm rồi, cứ tưởng người đó còn ở đây, lãng phí dị năng của tôi.”
Lý Nghiệp: “...”
Phùng Việt, vốn dễ xúc động, bị chọc giận hết lần này đến lần khác, đã gần như sắp bùng nổ.
Anh có biết phép lịch sử không đấy!
Nếu là hiểu lầm thì anh định mặc kệ bọn tôi à?
Lý Nghiệp khẽ ho một tiếng: “Dù sao cũng phải cảm ơn anh đã giúp chúng tôi xua tan sương mù, nếu không e là giờ vẫn đang bị mắc kẹt trong đó.”
Tạ Tuyệt: “Ồ, chuyện đó là vì tôi đang tìm người, không liên quan gì đến các người.”
Phùng Việt: “...”
Nghẹn chết người ta mất!!
Loại người lấy việc hành hạ kẻ khác làm thú vui như đại ma vương này, thật khiến người ta phản cảm đến mức không thể chịu nổi, từng câu từng chữ đều khiến người nghe thấy khó chịu.
Hắn dường như hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt của người xung quanh, như thể sự chán ghét của người khác chính là nguồn dinh dưỡng tinh thần của hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
