Hình Trạch đi đến cửa, ấn công tắc, đèn sáng như bình thường. Mục Thính Ngữ đi theo sau, kịp thời dành những lời khen không mất tiền mua: "Sửa xong rồi à? Giỏi quá!"
Hình Trạch quay người lại, ánh mắt đột nhiên khựng lại. Mục Thính Ngữ khó hiểu nghiêng đầu. Anh im lặng một lúc, rồi đưa hai tay ra, kéo đường viền cổ áo ngủ của cô lên, giọng nói nhàn nhạt: "Mặc áo cho ngay ngắn vào."
Mục Thính Ngữ bất ngờ bị kéo cổ áo lên tận cổ: "…???" Cô có mặc lệch đâu? Đây chẳng phải là một chiếc áo thun sao?
Mặc dù chiếc áo này cô lấy làm đồ ngủ vì cổ áo bị máy giặt làm giãn ra. Cô cúi đầu nhìn chiếc áo thun rộng thùng thình và chiếc quần đùi của mình, ngây người hai giây, rồi đột nhiên đưa tay sờ tai.
Hình như, hình như đúng là không có chút hình tượng nào… Các cô gái đều mặc đồ ngủ dễ thương có in hình hoạt hình mà…
Cô đang nghĩ vậy, thì Hình Trạch đã tắt đèn rồi đi đến cầu thang. Ánh sáng từ tầng trên do điện đã có lại chiếu rọi vào lưng anh. Anh đứng ở đầu cầu thang, quay lại chờ cô, khuôn mặt chìm trong bóng tối: "Ngây ra đấy làm gì, lên lầu đi."
"Ồ ồ." Cô vội vàng bước theo, trong tiếng bước chân lên lầu, cô nhớ lại biểu cảm bình thản của Hình Trạch khi kéo áo cho mình. Cô lại có chút nghi ngờ cúi đầu nhìn trang phục của mình lần nữa.
Tại sao động tác của anh ấy vừa rồi lại tự nhiên đến vậy nhỉ? Cảm giác như... đối xử với một đứa trẻ vậy.
Không biết chuông báo thức 8 rưỡi sáng đã kêu mấy lượt, tất cả đều bị Mục Thính Ngữ "bụp" một cái tắt đi. Cô lật người, vùi vào trong chăn tiếp tục "hôn mê". Nhưng 10 phút sau, chuông báo thức vẫn kiên trì reo lên.
Cuối cùng, cô mơ màng hé mắt ra một kẽ, mò điện thoại xem giờ. Giây tiếp theo, một tiếng hét thảm thiết vang lên.
"— Á á á á! Sao lại 9 rưỡi rồi, cứu mạng!"
Cô bật dậy khỏi giường, không ngờ cơ lưng đau nhức kéo lại làm cô "á" một tiếng, ngoan ngoãn nằm sấp trên giường giãn cơ một lúc để đánh thức cơ thể. Sau đó, cô vội vàng mặc quần áo, lao nhanh vào phòng tắm "pặc" một tiếng đóng cửa lại.
Hình Trạch ngồi trước bàn ăn, nghe thấy tiếng "gà bay chó sủa" đột ngột trên lầu, không nhịn được cười khẽ một tiếng.
Mục Thính Ngữ "ưm" một tiếng, nhận lấy cốc nước, ngậm một ngụm. Cảm giác mát lạnh xoa dịu lưỡi, cảm giác nóng rát trong miệng bớt đi một chút, cô cầm muỗng lên chuẩn bị tiếp tục ăn.
Hình Trạch đột nhiên lên tiếng: "Tay cô sao thế?" Mục Thính Ngữ nhìn theo ánh mắt của anh: "Ồ, hôm qua bị bỏng một chút."
"Bị bỏng ở đâu?" Hình Trạch nhíu mày hỏi. "Là ở bình nóng lạnh thôi," Mục Thính Ngữ lắc lắc chân, cúi đầu tiếp tục ăn, "Hôm qua không phải mất điện à, tôi không cẩn thận chạm phải, hình như nó bị rò rỉ nước một chút."
Hình Trạch không nói gì, đứng dậy, lấy một cái hộp nhỏ từ tủ bếp ở góc tường ra. Mở ra, bên trong là đủ loại vật tư y tế, nào là cồn iốt, cồn sát trùng, bông băng, băng gạc…
Mục Thính Ngữ thấy tình hình căng thẳng, lập tức rụt tay lại: "Không, không cần phiền phức đâu, chỉ bỏng một chút thôi, hai ngày nữa sẽ…" "Đưa tay ra đây."
Lông mày Hình Trạch nhíu chặt lại, trông có vẻ khá hung dữ. Mục Thính Ngữ bĩu môi, ngoan ngoãn đưa tay ra.
Hình Trạch nắm lấy cổ tay cô, ánh mắt rơi vào chỗ bị bỏng. Ngón tay cô thon dài, nhưng đầu ngón giữa và ngón áp út sưng đỏ, một phần da đã nổi những nốt mụn nước nhỏ li ti.
Anh nhíu mày, lục tìm trong hộp thuốc lấy ra tuýp thuốc mỡ trị bỏng và băng gạc vô trùng, lại nắm lấy tay cô, giọng nói có chút không vui: "Tối qua sao không nói?" Mục Thính Ngữ duỗi thẳng tay, các ngón tay động đậy một cách không tự nhiên: "Quên, quên mất…"
Hình Trạch ngước mắt lên định mắng, nhưng thấy Mục Thính Ngữ ngước nhìn anh với vẻ mặt đáng thương. Anh khựng lại, cúi đầu xuống, cẩn thận bôi thuốc mỡ lên chỗ bị bỏng, xé bao bì băng gạc vô trùng, quấn chặt hai ngón tay cô lại.
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

