Nhậm Cân Cân tỉnh dậy sau ba ngày. Trong giấc mơ mê màng, nàng luôn lặp đi lặp lại vẻ mặt bi thương của Tạ Khinh Châu, làm nàng muốn đến thẳng hỏi hắn cho ra lẽ.
Khi mở mắt, trước mắt là một căn phòng khác lạ, trên đầu là những lớp rèm sa trùng điệp. Còn chưa kịp phản ứng, cửa phòng đã bị đá tung từ bên ngoài.
"Đồ đệ ngoan của ta, xem hôm nay sư phụ mang gì tốt cho con đây."
Diêu Quang bước tới bên giường Nhậm Cân Cân, liền thấy nàng mở to đôi mắt hạnh. Hai người nhìn nhau, Nhậm Cân Cân ngồi dậy nhìn cái bát ông đang bưng.
"Canh, cải, bắp, củ, cải?"
Cả hai đều không ngờ lần gặp mặt chính thức đầu tiên lại... ngượng ngùng đến vậy. Nhậm Cân Cân bấu chặt góc giường, rất muốn có ai đó cứu mình vào lúc này. Thực sự rất ngại.
"Đây không phải bát canh cải bắp củ cải bình thường đâu."
Diêu Quang ho khan hai tiếng, chỉ vào bát của mình: "Đây là một bát canh cải bắp củ cải được thêm vào tấm lòng quan tâm nồng nhiệt của sư phụ đấy."
Nhậm Cân Cân trợn mắt nhận bát canh từ tay ông. Nếu không phải nàng đang đói, nàng tuyệt đối sẽ không chấp nhận việc một người yêu ẩm thực như nàng phải uống một bát canh cải bắp củ cải đến muối cũng không có.
"Ừ, vậy mới đúng. Bây giờ con còn thấy chỗ nào không ổn không?"
Tuy hôm đó ông đã kiểm tra cho nàng, nhưng không biết bản thân nàng có cảm thấy khó chịu gì không. Nhậm Cân Cân đặt bát sang bàn nhỏ bên cạnh.
"Ông lão, không phải, sư phụ, con thấy cây cầu của ngài nên gia cố và nâng cao thêm. Con người trẻ tuổi bịch một cái rơi xuống nước không sao, chứ ngài coi ngài già cả rồi, con cũng lo cho ngài mà."
Diêu Quang trừng mắt nhìn nàng, vuốt râu: "Nhìn con thế này chắc là không sao rồi. Mau mặc quần áo vào, chúng ta phải đến Thanh Tư Điện hành lễ bái sư."
Nói xong ông bước ra ngoài. Nhậm Cân Cân nhìn bộ bạch y trên bàn, đứng dậy. Một lát sau khi mở cửa ra, liền thấy Diêu Quang đứng cách đó không xa, đang... sửa cầu.
---
Trong Thanh Tư Điện, đã đứng đầy nội môn đệ tử. Hai người cùng thăng cấp với Nhậm Cân Cân cũng đã đến từ sớm. Khi Diêu Quang dẫn Nhậm Cân Cân bước vào, trong điện vang lên tiếng hành lễ.
"Bái kiến Diêu Quang trưởng lão, bái kiến tiểu sư cô."
Nhậm Cân Cân nghe từng tiếng "tiểu sư cô", trong lòng thoải mái vô cùng. Nhưng mắt nàng tinh, liền thấy Tạ Khinh Châu đang mỉm cười nhìn nàng. Trời ơi! Mấy ngày không gặp, ánh mắt muốn giết người của đại ma đầu vẫn quen thuộc như thế.
Cân Cân ta đây, tối nay e là về không được rồi, sư phụ phụ ơi hu hu hu.
Diêu Quang gạt tay Nhậm Cân Cân đang bấu lấy mình xuống: "Phải ra dáng chứ."
Nàng hận mình vẫn còn cần xương ma của Tạ Khinh Châu, nếu không nàng nhất định phải ép hắn gọi mình một tiếng tiểu sư cô!
Diêu Quang bước lên thượng tọa, ngồi cạnh Thiên Quyền. Rồi có đệ tử hô lớn: "Đại lễ bái sư bắt đầu!"
Lễ thứ nhất, bái tổ sư, cầu xin tổ sư "phù hộ", khiến mình học hành thành công.
Lễ thứ hai, hành lễ bái sư, ba lạy ân sư, người dạy dỗ ta là sư phụ, học được y bát và thuật nghiệp.
Lễ thứ ba, sư phụ huấn thoại, tuyên bố môn quy và ban tặng pháp danh.
Khi Nhậm Cân Cân nhận thanh kiếm từ tay Diêu Quang, cũng có nghĩa nàng chính thức trở thành đệ tử của Khôn Linh Tiên Sơn, hơn nữa còn là bối phận cực cao. Nàng nhìn thanh kiếm trong tay, bỗng cảm thấy vai mình nặng trĩu.
Ban đầu nàng chỉ muốn lên Khôn Linh Tiên Sơn luyện đến Kim Đan kỳ rồi đi lấy xương ma, không ngờ vô tình đã thành đồ đệ của Diêu Quang, lại còn thành tiểu sư cô của đại ma đầu. Mọi chuyện ngày càng phức tạp.
Đại lễ bái sư kết thúc, Nhậm Cân Cân cầm kiếm trong tay, tiễn các vị trưởng lão ra về, nàng thở phào. Rồi nghe thấy giọng Tạ Khinh Châu.
"Nhậm Cân Cân."
Nàng quay người, tà áo xòe ra như một đóa hoa. Nàng và hắn cùng mặc bạch y. Cô gái tay cầm trường kiếm, mái tóc đen điểm những tua bạc, chiếc bướm sau gáy khẽ rung rinh.
Cô quay lưng về phía cánh cửa điện đang mở, ánh nắng trải sau lưng nàng thành một con đường rực rỡ sắc màu. Nàng nở nụ cười, đôi mắt cong cong, tựa như là người rực rỡ nhất trần gian.
"Hả? Có chuyện gì?"
Nhậm Cân Cân sợ nhất là hắn gọi mình, nhưng nghĩ lại, bây giờ mình đã là tiểu sư cô của Tạ Khinh Châu, sợ gì chứ.
Tạ Khinh Châu cũng không biết mình vì sao lại gọi nàng lại. Thấy nàng quay đầu, hắn chỉ liếc nàng một cái rồi bước tới. Nhậm Cân Cân bị hắn gọi làm mơ hồ, vội đuổi theo.
"Tạ, A Châu?"
Nàng không thể như trước gọi hắn là Tạ sư huynh, nhưng đơn độc gọi tên hắn nàng cũng không dám, bèn đánh liều đổi sang một cách xưng hô thân mật hơn.
Bịch một tiếng, nàng bị Tạ Khinh Châu bóp cổ đè vào cột trụ Thanh Tư Điện. Thiếu niên giữa mày đầy sát khí, môi mỏng khẽ mở: "Ai cho phép ngươi gọi như thế?"
A Châu, A Châu, một cách gọi thân mật biết bao. Nhưng hắn không cần. Trên đời này, hắn không cần thân mật với bất kỳ ai. Hắn chỉ cần lấy lại Càn Uyên, giết chết Đế Tân.
Hắn sinh ra đã biết, trên đời này không có bất kỳ tình cảm nào là bền vững. Chưa từng có, nên cũng chẳng kỳ vọng. Trong lòng hắn, kẻ nào không vừa mắt, làm hắn phiền lòng, thì giết là xong.
Ví dụ như người trước mặt này, hết lần này đến lần khác khiến hắn phá lệ, bây giờ còn được nước lấn tới. Hắn không cho phép tình trạng này xảy ra. Giết nàng, hắn sẽ không phải phá lệ cho bất kỳ ai nữa.
"Ho... A... A Châu..."
Nhậm Cân Cân bám lấy tay hắn, khó nhọc thốt ra mấy chữ. Bầu không khí loãng dần, dường như sắp không vào được lồng ngực, bóp nghẹt trái tim nàng lại bắt đầu đau.
Bàn tay nàng cố vươn tới, rồi khi đôi mắt đỏ của Tạ Khinh Châu càng ngày càng đỏ, nàng nhẹ nhàng, cẩn thận đầy nịnh nọt, móc lấy ngón tay út của hắn.
"A Châu."
Nhậm Cân Cân lại gọi một tiếng. Chiếc bướm trên tóc nàng rơi xuống đất phát ra tiếng leng keng. Ngón tay Tạ Khinh Châu mang theo hàn khí, lạnh buốt. Nhưng tay nàng lại rất ấm. Tạ Khinh Châu rút tay về, cúi mắt nhìn nàng.
"Gọi ta A Châu lần nữa, ta tiễn ngươi xuống gặp Diêm Vương."
Rồi hắn buông tay, Nhậm Cân Cân ngã xuống đất, nhìn hắn bước ra ngoài. Nàng sờ cổ mình, thở phào. May, sống sót.
Chiếc bướm rơi dưới đất được nàng nhặt lên. Nhậm Cân Cân nâng chiếc bướm trong tay nhìn ra ngoài cửa. Tà áo trắng đã vấy bẩn, nhưng nàng chẳng hề để tâm.
Nhưng lúc đó nàng cũng đang đánh cược. Cược gì? Cược chưa ai từng gọi hắn là A Châu, cược có lẽ hắn cũng khát khao có ai đó gọi mình thân mật như vậy.
Nhìn kết quả thì, nàng ít nhất cũng đúng một nửa.
"A Châu, là một cái tên đẹp~"
Nàng cười, cắm lại chiếc bướm vào tóc. Chiếc bướm khẽ rung rinh, sống động như một nàng tiên trong rừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



