Lòng Liễu bà bà thắt lại ngay tức khắc, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Đứa nhỏ này về nhà cứ nói mình đã ăn no rồi, nói đây là phần còn dư, cái thân già lú lẫn này của bà nghe cô bé kể van vách hương vị của từng món ăn mà lại tin là thật!
Ai mà ngờ cô bé này lại chẳng nỡ ăn, chắc là chỉ nếm thử mùi vị rồi để dành mang về hết cho mọi người.
Một đứa trẻ nhỏ như vậy mà lại nói dối như thế, khiến tim Liễu bà bà thắt lại vì đau xót.
Ông trưởng thôn cũng nghe thấy, tiếng bụng kêu ấy như tiếng búa nện thẳng vào lòng ông.
"Bảo con ăn thì con cứ ăn!" Ông trưởng thôn nghiêm mặt, nhưng chẳng có chút vẻ hung dữ nào, chỉ ấn miếng bánh vào tay cô bé chặt hơn, giọng nghẹn ngào: "Chúng ta đều là bậc cha chú, có tay có chân, sao có thể để một đứa trẻ như con chịu đói mà còn định nuôi chúng ta? Không có cái lý đó! Con là bảo bối của thôn, chúng ta phải bảo vệ con mới đúng, không đến lượt con gánh vác thay chúng ta."
"Cái bánh này con ăn đi, mấy viên tròn tròn này cũng giữ lại, còn cái hũ trong suốt này nữa, Liễu bà bà bà cất đi giúp cô bé, sau này đường thông rồi có khi đổi được tiền, đây là vật hiếm đấy. Số còn lại để ông mang đi chia cho mọi người một ít, để họ nếm chút vị muối."
Liễu bà bà nhìn cảnh này, quay mặt đi quẹt nước mắt, nỗi lo lắng bồn chồn trong lòng cũng dần vơi bớt.
Nha Nha cầm miếng bánh mềm mại, nhìn ông trưởng thôn chia đồ ăn ra, buộc lại khăn vải rồi cẩn thận ôm vào lòng. Cô bé "a" một tiếng, cắn một miếng bánh thật to, vị ngọt lịm tan ra trong miệng. Cô bé vừa nhai vừa nhỏ giọng nói: "Ông trưởng thôn, lần sau Nha Nha thật sự có thể nhặt được nhiều hơn nữa ạ."
Ông trưởng thôn ngồi xổm xuống, dùng ngón tay cái thô ráp nhẹ nhàng lau vụn bánh dính bên khóe miệng cô bé, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ xót thương, giọng nói dịu dàng: "Nha Nha, ông tin con. Nhưng con phải nhớ kỹ, dù lần sau có nhặt được đồ ăn hay không thì cũng phải lo cho mình trước, biết chưa?"
Ông sờ vào bọc vải trong lòng, nói từng chữ một với Nha Nha, cũng như đang nói với chính mình: "Con mới có năm tuổi, bé tí tẹo thế này, sao có thể để con gánh vác cuộc sống của cả thôn già trẻ lớn bé chứ? Đây không phải việc con nên gánh. Chúng ta ăn miếng muối này, nếm miếng ngọt này là sẽ có sức ngay."
"Đợi Triệu đại thúc của con hồi sức lại rồi lên núi tìm thêm rau dại, nấm rừng, mấy ông bà già trong thôn cũng có thể cử động được rồi. Chúng ta sẽ khai khẩn mảnh đất hoang đầu thôn, cố gắng cầm cự, đợi sai dịch trên huyện thông đường, lương thực bên ngoài, người bên ngoài thế nào cũng vào được thôi, ngày tháng sau này rồi sẽ tốt lên thôi."
Ông dừng một chút, lại bóp nhẹ bàn tay nhỏ của Nha Nha: "Cho nên con không cần phải nghĩ đến chuyện nhất định phải nhặt bao nhiêu đồ ăn về đâu. Sự bình an của con quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Dù lần sau chẳng nhặt được gì, ông cũng không để con thiếu miếng ăn, biết không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

