Đối mặt với một kẻ khờ như vậy, Triệu Đào Hoa có chút không biết nói gì, cô nhẹ nhàng túm túm góc áo Chu Minh Lan ý bảo bà tạm thời đừng nóng nảy, sau đó mới nhìn thẳng vào cặp mắt ôm hận kia của Thẩm Thiên Bách.“Tôi có phải vu hãm hai người hay không, chỉ cần Triệu Miêu Miêu đem giày cởi ra liền sẽ rõ ràng.”Ở trong sách, sau khi nam chủ vừa trọng sinh, hắn ta làm liên tiếp hai việc.
Việc đầu tiên chính là theo đuổi nữ chủ, việc thứ hai chính là hủy bỏ hôn ước.Mà khi nam nữ chủ ở bên nhau, tín vật đính ước đầu tiên của hai người chính là thêu tên hai người lên tất.Ở trên tất thêu tên để biểu đạt tình yêu, nghĩ như vậy, Triệu Đào Hoa không tự giác mà nhíu mũi một chút.Cảm giác có điểm xú……Lúc này, sắc mặt Triệu Miêu Miêu trướng đến đỏ bừng, trong đầu cô ta ầm ầm vang lên, cô ta cắn chặt môi, đã không biết được lúc này nên làm thế nào cho phải.
Nhị Trụ vì tiền nên liền lừa nguyên thân vào núi lớn, thiết kế cho cô ấy rơi vào trong bẫy rập hắn đã chuẩn bị trước đó.Việc này khiến cho nguyên thân bị ở bên ngoài một đêm không trở về, cũng bởi vậy mà người trong thôn mới có thể truyền ra một ít đồn đãi vớ vẩn.Mà nam chủ lại cho rằng nguyên thân thật sự đã cùng Nhị Trụ cột vào với nhau, bời vì Nhị Trụ ném xuống nguyên thân trốn chạy cô ấy mới có thể tự sát.Tóm lại nam chủ không hề thấy áy náy trong lòng.Hiện giờ Nhị Trụ đã chạy tới nơi khác, những việc đã qua không có người đối chứng.
Nghĩ đến nguyên thân vô tội chết đi, Triệu Đào Hoa nhìn tên nam nhân trước mắt này lại bắt chước tính tình của nguyên thân, cô kêu căng nâng cằm lên : “Thẩm Thiên Bách, anh cõng tôi cùng người khác yêu đương vụng trộm thế nhưng còn dám làm kẻ ác cáo trạng trước? Hiện tại tôi cực kỳ khó chịu, hôm nay nếu anh quỳ xuống dập đầu ba cái trước tôi, tôi sẽ tạm tha cho anh, bằng không chúng ta liền đi cách ủy gặp mặt đi!”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)