Trời vừa tờ mờ sáng, trong sân Lâm gia đã chật kín người. Trời lạnh đến ai nấy hà hơi xuýt xoa, nhưng nhiệt tình xem náo nhiệt chẳng hề giảm chút nào.
Thôn trưởng Vương Đức Hậu mặc chiếc áo dài dày bằng vải xanh đã giặt bạc màu, trong tay cầm túi thuốc lào, trầm mặt ngồi trên chiếc ghế dài duy nhất còn nguyên trước cửa đường ốc. Bên cạnh ông đứng mấy vị trưởng bối có mặt mũi trong thôn, đều do Lâm lão đầu nửa đêm mời tới làm chứng.
Ngoài tường viện càng đông hơn, ba vòng trong ba vòng ngoài toàn là dân làng tới xem náo nhiệt. Trận gà bay chó chạy ở Lâm gia đêm qua đã truyền khắp nửa thôn. Giờ trời sáng, ai còn ngủ nổi? Người thì chen ở cửa, người bám đầu tường mà nhìn vào.
“Nghe gì chưa? Kiều nha đầu nhị phòng Lâm gia tối qua từ Tiền gia chạy về đấy!”
“Chỉ chạy về thôi đâu, nghe nói còn đại náo Tiền gia một trận, đánh bị thương cả người!”
“Trời đất ơi! Chính là Kiều nha đầu ngày thường câm như hến ấy à?”
“Chứ còn ai! Nhìn cái sân này đi, vại vỡ, tường sập một mảng, cửa sổ cũng nát... đều do nha đầu ấy đập!”
“Chậc chậc, phải hận thù tới mức nào mới thành ra thế này...”
“Theo ta nói, nhà Lâm lão đầu cũng làm quá đáng. Cháu gái đang yên đang lành, hai mươi lượng bạc đã bán cho một lão già làm thiếp. Đổi là ai mà không phát điên?”
“Nhỏ tiếng thôi! Lưu thị còn ở trong đó, nghe thấy lại chửi cả phố bây giờ...”
Trong sân, người Lâm gia chia thành hai phía. Lâm lão đầu, Lưu thị, đại phòng, tam phòng, tứ phòng đứng một bên; một nhà bốn người Lâm Kiều đứng bên kia. Giữa hai phía là đồ đạc vỡ nát đầy sân, như có một con sông vô hình ngăn cách.
Mắt Lưu thị sưng như đào thối, tóc tai cũng xổ tung, ngồi dưới đất vỗ đùi khóc gào: “Không còn thiên lý nữa! Cháu gái đánh a nãi, đập gia nghiệp, ngày tháng này không sống nổi nữa! Thôn trưởng, các vị thúc bá, phải làm chủ cho ta!”
Vương thị đứng cạnh đỡ bà bà, cũng lau nước mắt: “Đúng thế, đồ đáng tiền trong nhà gần như bị nó đập sạch rồi...”
Lâm lão đầu ngồi xổm trên ngưỡng cửa, cúi đầu hút thuốc, một câu không nói. Những nếp nhăn trên mặt sâu như dao khắc.
Thôn trưởng Vương Đức Hậu gõ bầu thuốc, hắng giọng: “Được rồi, đừng gào nữa. Lâm lão ca, chuyện phân gia nhà ông rốt cuộc là thế nào, hôm nay trước mặt mọi người nói cho rõ.”
Lâm lão đầu ngẩng đầu, vừa há miệng còn chưa phát tiếng, Lưu thị đã cướp lời: “Phân! Nhất định phải phân! Cái nhà này có nó thì không có ta, có ta thì không có nó! Tang môn tinh như nó, Lâm gia chúng ta không chứa nổi!”
Lâm Kiều bước lên, đứng giữa sân. Ánh sớm chiếu lên mặt nàng, vết máu đóng vảy nơi trán càng rõ, nhưng ánh mắt lại rất bình tĩnh, bình tĩnh đến khiến người ta phát lạnh.
“Vương gia gia, các vị thúc bá.” Nàng lên tiếng, giọng không lớn nhưng rõ ràng. “Phân gia là do ta đề nghị. Lý do rất đơn giản — a nãi ta bán ta lấy hai mươi lượng bạc, bán cho Tiền lão gia ở trấn bên làm thiếp. Ta không chịu, chạy về. Cái nhà này, ta không ở tiếp được nữa.”
Mấy lời vừa ra, đám đông ngoài viện “ông” một tiếng nổ tung.
“Thật sự bán rồi?”
“Hai mươi lượng? Lưu thị đúng là dám ra giá!”
“Tiền lão gia cũng hơn năm mươi rồi phải không? Tạo nghiệt mà...”
“Chẳng trách Kiều nha đầu phát điên...”
Sắc mặt Vương Đức Hậu cũng trầm xuống, nhìn Lâm lão đầu: “Lâm lão ca, thật có chuyện này?”
Lâm lão đầu cúi đầu, giọng nặng nề: “Có... đúng là có. Nhưng Tiền gia bên kia...”
“Chuyện Tiền gia để sang một bên.” Vương Đức Hậu cắt lời ông, quay sang Lâm Kiều. “Kiều nha đầu, ngươi nói muốn phân gia, định phân thế nào?”
Lâm Kiều hít sâu một hơi. Kiếp trước nàng làm sales, sở trường nhất chính là tính sổ, bàn điều kiện. Lúc này nàng muốn từng khoản từng khoản tính cho rõ món nợ của kiếp này.
“Vương gia gia, Lâm gia chúng ta tổng cộng có hai mươi mẫu ruộng. Tám mẫu phía đông thôn là ruộng tưới tốt, mỗi năm thu được tám chín thạch lương. Mười hai mẫu phía tây là ruộng khô, thu hoạch kém hơn, một năm cũng được chừng mười thạch. Trong nhà có ba con bò cày, hai con đang khỏe, một con già. Trong phòng a gia a nãi, ít nhất cũng cất năm sáu chục lượng bạc. Đó đều là bao năm cả đại gia đình ăn dè hà tiện, cha nương ta dậy sớm thức khuya làm lụng mới dành dụm được.”
Mỗi câu nàng nói, sắc mặt Lưu thị lại trắng thêm một phần. Dân làng xung quanh cũng tặc lưỡi — không ngờ gia sản Lâm gia lại khá dày.
“Nhị phòng chúng ta có bốn người.” Lâm Kiều tiếp tục. “Cha ta, nương ta, ta và đệ đệ. Từ khi ta nhớ chuyện, cha ta luôn là người làm khỏe nhất, chịu khó nhất nhà. Cày ruộng, bừa đất, gánh nước, chặt củi, việc nặng việc cực đều do cha làm. Nương ta quanh năm quanh quẩn bên bếp, cơm của mười mấy miệng trong nhà là bà nấu, y phục là bà giặt, lợn cũng bà nuôi. Ta bảy tuổi đã xuống ruộng theo, nhổ cỏ, tỉa mạ, mót lúa, chưa ngày nào rảnh. Đệ đệ tuy nhỏ cũng biết trông gà đuổi vịt.”
“Nhị phòng làm việc chẳng ít hơn đại phòng, nhưng ăn mặc lại chưa bằng một nửa đại phòng. Đại phòng ở chính phòng, chúng ta chen trong sương phòng. Đại phòng ăn bột trắng, chúng ta ăn tạp lương. Những thứ đó chúng ta đều nhịn, ai bảo cha ta là lão nhị, là người nhỏ hơn.”
“Nhưng ngàn không nên vạn không nên, không nên bán ta đổi bạc rồi lấy tiền bù cho đại phòng, bù cho cái nhà này!”
Nói tới cuối, giọng nàng cao lên, mắt nhìn thẳng Lưu thị: “A nãi, hai mươi lượng bạc ấy người đừng mơ dùng để lo chuyện hôn sự cho Lâm Bách ca hay sắm y phục. Ngoan ngoãn trả lại cho người ta đi. Nếu không Tiền gia đánh tới cửa, ta thì không sợ, người cứ xem mình có chịu nổi đòn hay không!”
“Con tang môn tinh này!” Lưu thị như bị giẫm đuôi, vừa cuống vừa giận nhảy dựng mắng. “Nếu không phải con tang môn tinh như ngươi, cả nhà đang yên đang lành đã có hai mươi lượng...”
Lửa giận Lâm Kiều lại bốc lên. Nàng bước mạnh một bước, suýt nữa muốn thưởng cho bà ta một cái tát. Nhưng nghĩ tới thời đại này một chữ hiếu lớn hơn trời, nàng cố nhịn xuống. Lưu thị thấy ánh mắt hung dữ của nàng cũng lập tức ngậm miệng bớt.
“Cả nhà?” Lâm Kiều cười lạnh. “Được. Nếu đã phân gia thì gia sản này cứ theo đầu người mà phân cho công bằng. Hai mươi mẫu ruộng, bốn phòng, nhị phòng chúng ta phải được năm mẫu. Ba con bò, nên chia cho chúng ta một con. Bạc cất sáu mươi lượng, chúng ta phải được mười lăm lượng. Nồi niêu bát đũa, chăn đệm lương thực trong nhà đều chia bốn phần.”
Lưu thị lại ngồi dưới đất khóc gào: “Không sống nổi nữa! Cháu gái muốn ép chết a nãi! Gia nghiệp ta vất vả tích cóp, nó há miệng là muốn chia mất một nửa! Ta không sống nữa!”
Lâm lão đầu ngẩng nhìn Lâm Kiều một cái, ánh mắt phức tạp, nhưng vẫn không nói.
Dân làng đứng xem ngoài sân cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
