Như vậy, ánh mắt của Triệu Đường chỉ có thể dừng lại trên chiếc áo choàng màu đen của hắn: “Vậy thì cởi áo của ngài cho ta, rồi nhóm lại lò than.”
Nghĩ rằng tên họ Tô kia chắc chắn đã bị Trần đại nhân khống chế, trong xe lại có quý nhân, Cấm vệ trưởng liền cho xe đi chậm hết mức có thể, cố gắng giữ cho xe chạy thật bằng phẳng.
Triệu Đường khoác chiếc áo choàng của Trần Hoài Tị lên người.
Hắn vẫn nghe lời, nhận lấy công việc của Vương Thông – nhóm than. Vương Thông vốn là người hầu hạ chu đáo, vạn sự tinh tế, đến cả việc nhóm than cũng không để khói bay ra. Không ngờ Trần Hoài Tị nhóm than, cũng nhóm rất khéo.
Xung quanh dần ấm lên, Triệu Đường liền mơ màng buồn ngủ. Đang lúc sắp chìm hẳn vào giấc ngủ, nàng lại cảm thấy trên cổ nóng lên.
Đến khi mở mắt ra, lại là Trần Hoài Tị.
Cổ nàng ươn ướt và nóng hổi, hắn đang dùng khăn ấm lau đi vết máu mà Tô Thu để lại trên người nàng.
Cái nhìn đầu tiên, nàng thấy chính là Tô Thu. Trên đầu hắn cắm một mũi tên, mặt úp xuống sàn.
Đối diện với một người chết, Hạ Trúc sợ đến mức không kìm được mà run rẩy.
Lại ngẩng mắt lên, nàng thấy Trưởng công chúa đang khoác một chiếc áo choàng màu đen, còn một người đàn ông đang ngồi bên cạnh, cởi trần nửa thân trên...
Thấy rõ động tác của hắn, Hạ Trúc không dám run nữa, trong lòng nàng dấy lên một nỗi sợ hãi không thể nói thành lời. Nàng vừa sợ hãi vừa lo lắng, ép mình nhắm chặt mắt lại, nàng muốn trở lại trạng thái bất tỉnh như trước.
Nhưng cơn đau trên người vô cùng dữ dội, cho đến tận khi được người ta dìu xuống xe ngựa, Hạ Trúc vẫn tỉnh táo đến cực điểm.
...
Tại cung học, tiếng đọc sách sang sảng.
Ngoài tiểu đế Triệu Hàng, ở đây còn có Tứ công chúa Triệu Phinh và Ngũ công chúa Triệu Đình, cặp song sinh lớn hơn hắn bốn tuổi; Lục công chúa Triệu Tịnh và Lục vương gia Triệu Cách, nhỏ tuổi hơn hắn; cùng với con cháu hoàng tộc và con cháu của các gia tộc lớn được chọn vào học cùng. Tất cả đều ở độ tuổi từ năm đến mười bốn.
Một nội thị hoảng hốt chạy đến báo tin, thậm chí còn không để tâm đến việc tiểu đế đang đọc sách.
Biết tin Trưởng công chúa bị Tô Thu bắt đi khi vừa ra khỏi cung, Triệu Hàng chẳng còn lòng dạ nào học hành: “Ta muốn ra ngoài xem sao.”
“Bệ hạ muốn đi đâu?”
“Đến phủ Trưởng công chúa.”
Trương Bồi Nguyên thầm nghĩ tên đồng hương kia của mình thật đúng là to gan lớn mật, chán sống rồi. “Trần đại nhân nếu đã ra tay, Tô Thu không phải là đối thủ. Bệ hạ đi làm gì? Vị trí của bệ hạ là ở đây, đã đến cung học thì phải học bài và nghe giảng cho tốt.”
“Lão sư, a tỷ của ta sống chết chưa rõ, ta không thể nào học vào được.”
“Có gì mà không học vào được?” Trương Bồi Nguyên cầm cây thước trong tay vỗ lên bàn, khiến chiếc bàn kêu lên bôm bốp. “Lát nữa có tin tức, nội thị tự nhiên sẽ truyền lời.” Cần gì ngài phải đi.
Nghĩ đến những lời Triệu Đường nói trên triều, Triệu Hàng lần đầu tiên cứng cổ lên: “Trương đại nhân, trẫm là hoàng đế, là thiên tử!”
Ngươi phải nghe lời ta!
Trương Bồi Nguyên cười.
Vị Hoàng đế này là do chính mắt ông nhìn đăng cơ. Lúc ban đầu còn ngồi không yên trên ngai vàng, ham chơi chỉ muốn chạy xuống. Mấy năm trôi qua, người còn chưa cao tới vai ông, vậy mà đã dám nói những lời này với ông.
Cây thước trong tay Trương Bồi Nguyên, không một lời báo trước, vụt xuống tay của Triệu Hàng: “Bệ hạ vẫn là học trò, nên tiếp tục học bài.”
Một tiếng “bốp” giòn giã, cây thước đã hằn lên tay một vệt đỏ dài. Cơn đau buốt khiến nước mắt Triệu Hàng trào ra.
Hắn ngồi ở hàng đầu, không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể để nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Mỗi người có một chuyên môn riêng, những việc này chưa đến lượt tiểu đế phải bận tâm. Trương Bồi Nguyên mắt nhìn thẳng phía trước, mở ra một trang sách, ra lệnh cho cả lớp đọc lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
