Nếu y thật sự thường xuyên lui tới nơi đó, vậy thì việc tìm y sẽ dễ dàng hơn nhiều, ít người lui tới cũng đồng nghĩa với việc sẽ không ai phát hiện nàng thường xuyên đến tìm.
“Nương tử, nước xong rồi.”
Tiểu Vụ ở bên ngoài gọi một tiếng.
Tạ Quan Liên ngừng suy nghĩ, khẽ đáp một tiếng, ôm lấy áo ngủ đi ra ngoài.
Tuy trong chùa vắng vẻ đạm bạc, nhưng từng viện nhỏ đều được xây dựng chỉnh chu, có lẽ vì đều là nơi ở của các quả phụ thủ tiết, nên mỗi viện đều có phòng tắm riêng, một viện hai phòng, diện tích không lớn, vừa đủ cho một người ở.
Tạ Quan Liên ngồi xuống ghế gỗ nhỏ cởi y phục, mái tóc mềm như mây buông lơi đọng thành những giọt nước đẹp mắt, cánh tay ngó sen ôm lấy y phục trắng như ngọc, đôi chân cân đối.
Nàng đứng dậy treo y phục lên giá gỗ rồi bước đi uyển chuyển như đóa sen nở, vòng eo nhỏ nhắn mềm mại như cành liễu, dung nhan như ngọc, từ gương mặt đến gót chân, không nơi nào không khiến người mê đắm.
Nàng như thường lệ bước vào trong thùng tắm, cổ tựa vào thành gỗ, nước nóng ấm áp khiến hàng mày thanh tú giãn ra, bên ngoài vang lên tiếng bước chân giẫm trên tuyết “lộp bộp” cực nhỏ.
Cực kỳ nhẹ, gần như ẩn mình trong tiếng gió tuyết gào thét.
Tiểu Vụ vừa mới rời đi, không thể là nàng ấy được, hơn nữa một tiếng bước chân kia rất nhẹ, cũng vẻn vẹn chỉ có một tiếng rồi ngừng.
Nàng theo bản năng đứng lên lấy quần áo treo ở bên cạnh quấn quanh người, cố ý hô một tiếng về phía cửa sổ.
“Tiểu Vụ, không phải ta bảo ngươi về nghỉ rồi sao? Sao giờ này còn ở ngoài đó?”
Bên ngoài không có động tĩnh gì, như thể chẳng hề có người.
Tạ Quan Liên cầm lấy ghế gỗ nhỏ, ánh mắt đầy cảnh giác chuyển dần về phía cửa, đứng chờ ở đó, chuẩn bị nếu có ai đẩy cửa bước vào thì sẽ lập tức đập xuống.
Nhưng đợi thật lâu, hai tay cầm ghế đến run rẩy mà ngoài cửa vẫn im lìm không một tiếng động.
Nàng không dám lơ là, tiếp tục chờ đợi, hơi nước trong phòng dần tan đi, thân thể mảnh mai trong lớp áo mỏng bắt đầu cảm thấy lạnh, nhưng vẫn không có bất kỳ tiếng động gì.
Tạ Quan Liên cúi người, cẩn thận nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Từ khe hở nhỏ hẹp nhìn thấy bên ngoài không có ai, chỉ có tuyết lớn bị gió cuốn lên.
Thân thể căng thẳng của Tạ Quan Liên đột nhiên thả lỏng, đặt ghế gỗ xuống rồi ôm ngực thở hổn hển.
Có lẽ là nàng nghe nhầm.
Nơi này là chùa miếu, hơn nữa còn là chỗ ở của quả phụ, làm sao có người rình coi.
Dù là như vậy, nàng cũng không dám tiếp tục tắm nữa, vội vàng xoay người trở về nhanh chóng mặc quần áo vào, sau đó mang theo đèn nhỏ mở cửa.
Viện cũng không lớn, đưa mắt nhìn một vòng là thấy hết, mặt đất phủ một lớp tuyết trắng, cũng khó mà nhìn ra rốt cuộc có dấu chân hay không.
Nàng đứng trước cửa liếc nhìn một cái rồi xách đèn lồng quay vào phòng.
Có lẽ vì vừa bị kinh sợ, nên suốt đêm dù đã thắp đèn nến, Tạ Quan Liên vẫn không tài nào chợp mắt.
Hôm sau tuyết ngừng rơi, bầu trời trong xanh như được gột rửa.
Tạ Quan Liên dùng xong bữa sáng thì đi đến giáo huấn đường, Nguyệt nương cũng đã tới từ sớm, dưới mắt có quầng thâm, liếc mắt một cái là biết cũng ngủ không ngon như nàng.
“Nguyệt nương, ngươi làm sao vậy?” Nàng quỳ xuống trên đệm bồ đoàn, nghiêng đầu hỏi.
Nguyệt nương hé mí mắt, uể oải liếc nàng một cái, nói: “Liên nương, ta cảm thấy chùa Già Nam này căn bản không xứng được gọi là đệ nhất Phật tự, càng không có thần Phật linh nghiệm gì cả.”
Tạ Quan Liên nghe vậy liếc mắt nhìn về phía kia, nơi bị bình phong ngăn lại.
Hôm nay tăng nhân trong giảng đường còn chưa đến, nếu bọn họ mà nghe thấy lời này, không biết có tức giận đến mức vén bình phong lên hay không.
Nàng cúi đầu, dịu dàng hỏi: “Sao tự dưng lại nói vậy?”
Nguyệt nương nhích người ngồi sát lại bên nàng, hạ giọng nói nhỏ: “Ta cảm thấy ban đêm ở đây có quỷ, đêm qua ta đang ngủ thì cứ cảm giác ngoài cửa sổ có quỷ đang nhìn lén ta, nhưng sáng nay ta kể chuyện này cho Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết còn đi xin bùa cho ta.”
Ai quen biết Nguyệt nương đều biết nàng ấy nhát gan, nghe vậy thì dễ nghĩ là do gặp ác mộng rồi tưởng tượng ra.
Nếu là trước đêm qua, có thể Tạ Quan Liên cũng sẽ nghĩ như Tiểu Tuyết, bảo nàng ấy xin một lá bùa bình an đặt ở dưới gối để an tâm.
Nhưng hôm nay, nàng không tự giác nhớ tới lúc tắm rửa đêm qua, cũng cảm giác bên ngoài có người.
Nàng nhíu mày nói: “Có lẽ thật sự có thứ gì đó không sạch sẽ.”
Nguyệt nương nghe vậy thì đôi mắt đột nhiên sáng ngời, dùng sức gật đầu, giọng đầy cảm kích:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



