Trong lòng Tạ Quan Liên càng thêm yêu thích y.
Thấy tính tình y rất tốt, nàng tiếp tục thăm dò: “Không giấu gì pháp sư, trước khi xuất giá, ta cũng từng có một chuỗi Phật châu như vậy, chỉ tiếc là về sau bị đứt mất, nói ra cũng có chút duyên phận, màu sắc của chuỗi bị đứt kia và của pháp sư trông rất giống nhau.”
Lời này không tính là gạt người, trước đây nàng thực sự có, mà cũng thực sự bị đứt, cho nên nàng nói tiếp cực kỳ tự nhiên.
Sau khi nói xong, nàng chớp chớp mắt chờ y đáp lời.
Nhưng mà mí mắt của vị Phật tử trẻ tuổi tuấn tú ấy cũng không thèm động, vẻ mặt dịu dàng “ừm” một tiếng.
Thoạt nhìn như giữ lễ, kỳ thực ý nghĩa lại giống hệt hôm giảng pháp hôm đó.
Ngươi có Phật châu thì liên quan gì đến ta?
Sự lạnh nhạt của y không khiến Tạ Quan Liên nản lòng, cũng không thấy xấu hổ, lại chuyển sang đề tài khác nói:
“Thật ra ta đến tìm pháp sư, là bởi vì ngày đó nghe pháp sư giảng, trở về ta đã cẩn thận nghiên cứu Phật pháp, gần đây có chút lĩnh ngộ muốn cùng pháp sư thảo luận một phen, xem ta ngộ ra có đúng hay không.”
Nói đến chuyện khiến y có hứng thú, trong mắt y mới có cảm xúc khác.
Nhưng cảm xúc ấy tan biến quá nhanh, Tạ Quan Liên chưa kịp nhìn rõ đã tưởng rằng y lại sắp từ chối, định mở miệng nói tiếp thì chợt thấy con ngươi đen như mực của thanh niên trước mắt hạ xuống, lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng.
“Được.”
Đồng ý?
Dễ dàng đến mức khiến Tạ Quan Liên hơi kinh ngạc, nhìn vị Phật tử trẻ tuổi vừa dứt lời đã xoay người bước vào phòng trong, thầm nghĩ chắc là đã đồng ý thật rồi.
Gương mặt trắng trẻo của nàng không kìm được mà hiện lên vẻ vui mừng, nhấc váy ướt lên đuổi theo y.
Căn nhà nhỏ trong rừng trúc được sửa sang hết sức thanh nhã, bài trí gọn gàng, toát lên vẻ đẹp tự nhiên giản dị, ngay cả tranh treo trên vách tường cũng rất hợp với cảnh.
Tuyết trắng, tùng trúc, hoàng hôn, cảnh sắc hài hòa.
Trên ô cửa sổ vuông vức cao nửa thân người có treo chuông gió bằng trúc xanh, ngoài trời có một cơn gió nhẹ thoảng qua, gió thổi chuông kêu, âm thanh nghe như linh hoạt kỳ ảo.
Nơi này thật tốt.
Tạ Quan Liên đoan chính quỳ ngồi trên đệm bồ đoàn, ánh mắt không nhịn được đánh giá chung quanh, nếu không nhìn lầm thì mấy bức tranh treo trên tường đều là danh họa.
Chưa bàn đến thật giả, chỉ bàn về trình độ vẽ cũng đã là đỉnh cao rồi.
Không nghĩ tới chỉ là một căn nhà trúc bình thường không có người ở phía sau núi lại treo mấy thứ này, cũng chẳng sợ có người trộm mất.
Một ly trà đặt trước mặt, Tạ Quan Liên thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng nâng lên nói: “Đa tạ pháp sư.”
Ngày đó cố ý nói như vậy là để thăm dò xem y sẽ thích loại nữ tử như thế nào, để còn biết kê đơn đúng bệnh.
Trong khoảng thời gian này nàng phát hiện hình như y không thích nữ tử quá mức ngu ngốc, cho nên nàng quyết định thử làm “ngu ngốc vừa phải”.
Phần nàng nói ra phía trước hoàn toàn là chính xác, mà chỗ nàng thắc mắc cũng đúng là đoạn khó nhất trong kinh văn, y cẩn thận giảng giải từng câu một cho nàng nghe.
Giọng nói của thanh niên trẻ trong trẻo nhưng lạnh nhạt, lúc giảng Phật pháp sẽ có thói quen nói rất kỹ, cuối cùng còn dịu dàng hỏi nàng đã hiểu chưa.
Chu đáo đến thế, Tạ Quan Liên dĩ nhiên sẽ không như lần trước giả vờ ngốc nghếch nữa.
Nàng ngoan ngoãn gật đầu: “Hiểu rồi, nhân duyên hòa hợp.”
“Ừm, thí chủ rất thông tuệ.” Y gật đầu tán thưởng, sau đó tiếp tục giảng giải.
Lông mi Tạ Quan Liên run rẩy rũ xuống, nhìn như nghiêm túc lắng nghe, nhưng thực ra suy nghĩ cũng đã dần dần bay xa, chẳng còn đặt ở ngộ đạo.
Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy thần thái này trong mắt y.
Thanh niên dịu dàng nhỏ nhẹ giảng giải tỉ mỉ, hoàn toàn trầm mê trong kinh Phật, tăng bào xám trắng trên người dường như cũng được ánh sáng thần thánh bao phủ.
Phật tử thật thánh khiết.
Nàng khẽ cắn môi dưới, ngực không khống chế được mà bắt đầu nóng lên.
Bởi lần này nàng không cố ý giả ngốc như trước, nên những lời y nói nàng chỉ cần nghe một lần là có thể lĩnh hội và đưa ra lời giải đúng, nên cả quá trình luận đạo diễn ra rất nhanh.
Cho đến khi vô tình liếc ra ngoài cửa sổ, bắt gặp ánh chiều tà rực rỡ như dát vàng nơi đỉnh núi, Tạ Quan Liên mới giật mình nhận ra canh giờ đã muộn rồi.
Nếu còn chậm trễ xuống núi, e là đến đường cũng nhìn không rõ.
“Đa tạ pháp sư hôm nay đã giải đáp nghi hoặc.” Ánh mắt của nàng đầy sự cảm kích, chắp tay trước ngực: “Sắc trời cũng không còn sớm, hôm nay lại quấy rầy pháp sư quá lâu, Liên nương xin không quấy rầy thêm nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)