Với cái tính cách "nước chảy bèo trôi", chẳng bao giờ chịu tính toán sâu xa của Chu Uẩn, làm sao cô có thể yên tâm cho được.
Chu Giai Hân thầm thở dài, nghĩ thầm đúng là cái số mình sinh ra đã phải lo nghĩ thay người khác.
Rời khỏi khu vườn nhỏ, cô trở vào nhà. Lâm Thường Bân và cậu con trai vẫn chưa về.
Tống Thời Cẩn đi theo cô vào thư phòng.
Cửa thư phòng vẫn để mở. Chu Giai Hân liếc thấy bóng dáng ai đó đang thập thò, lén lút ở cầu thang, không khỏi bất lực day day trán.
Cô mở lời: "Chị cứ nghĩ cậu là người thật thà, đàng hoàng nên mới giới thiệu Miểu Miểu cho cậu."
Kết quả là "người thật thà" lại làm ra chuyện tày đình, lẳng lặng giấu cô dắt em gái cô đi đăng ký kết hôn.
Có biện bạch cũng vô ích. Tống Thời Cẩn thừa hiểu hành động lần này của mình thiếu quang minh chính đại. Anh khẽ mím môi: "Là lỗi của em, do em nhất thời hồ đồ..."
Chu Giai Hân lườm anh một cái: "Cũng không đến mức đó, chị biết em gái chị cũng có điểm đáng yêu khiến người ta thích."
Cô khẽ thở dài: "Nói thật, hồi nhỏ con bé đã phải chịu nhiều thiệt thòi, vất vả, nên mấy năm nay chị có phần chiều chuộng nó quá mức đâm ra sinh hư. Tính tình nó giờ lúc nào cũng đơn giản, suy nghĩ nông cạn, làm việc gì cũng vội vàng, bốc đồng."
"Chị không cần con bé phải dùng hôn nhân để đổi đời, cũng chẳng muốn gò ép, ràng buộc nó vào khuôn khổ nào. Chị chơi với chị gái cậu bao nhiêu năm nay, nhân phẩm của cô ấy chị tin tưởng, cách hành xử của cậu thời gian qua chị cũng nhìn thấu. Nhưng mà lòng người khó đoán, họa hổ họa bì nan họa cốt, biết đâu sau này chị lại nhìn lầm người. Vậy nên chị cứ nói thẳng ra cho cậu biết, lỡ như sau này có ngày Miểu Miểu phải chịu ấm ức, chị đây sẽ không bao giờ đóng vai sứ giả hòa bình khuyên giải đâu. Chị cũng chẳng cần biết lý do là gì, cứ thế mà dắt con bé đi luôn đấy."
Chu Uẩn không dám nán lại nghe thêm lời nào, rón rén chuồn thẳng ra phòng khách.
Cô không rõ chị gái và Tống Thời Cẩn còn bàn bạc thêm chuyện gì trong thư phòng, chỉ thấy sống mũi mình cay xè, khóe mắt đã ửng đỏ.
Vừa lúc đó, Lâm Thường Bân và Lâm Mặc Nhiên cùng nhau về tới.
Vừa bước xuống xe, Lâm Thường Bân đã dặn dò con trai lát nữa vào nhà thì liệu hồn mà cư xử cho phải phép.
Lâm Mặc Nhiên đáp lại bằng một nụ cười khẩy, chẳng buồn đoái hoài đến lời bố.
Bước vào phòng khách, thấy Chu Uẩn đang ngồi trên ghế sofa ăn trái cây, hai hốc mắt lại đỏ hoe, Lâm Mặc Nhiên cau mày hỏi: "Dì khóc đấy à?"
"Đâu có," Chu Uẩn vội vàng chối bay chối biến, "Vừa nãy có con bọ bay vào mắt thôi."
Mặc kệ cô nói thật hay nói dối, Lâm Mặc Nhiên ngồi phịch xuống bên cạnh cô: "Bạn trai dì đâu? Không đến cùng à?"
Chia tay rồi sao? Nên mới ngồi đây lén lút lau nước mắt?
Cậu ta đã bảo rồi mà, đàn ông trên đời này làm gì có gã nào tốt đẹp. Với cái đầu óc ngây thơ của Chu Uẩn, kiểu gì chẳng bị người ta lừa gạt.
Thế cũng tốt, cho cô sớm nhận rõ bộ mặt thật của đàn ông.
Chu Uẩn ủ rũ đáp: "Anh ấy ở trong kia, đang nói chuyện với chị gái tôi."
"Ồ." Lâm Mặc Nhiên lập tức sượng mặt.
Khóe mắt cậu ta vô tình liếc thấy chiếc nhẫn trên tay Chu Uẩn. Ban đầu cậu ta không nghĩ nhiều, chỉ thấy nó có chút ngứa mắt.
Đám bạn bè ăn chơi của cậu ta đứa nào chẳng đeo nhẫn đầy tay, đơn giản chỉ là đồ trang sức thôi mà.
Trong câu lạc bộ cũng có một game thủ đeo nhẫn ở ngón áp út, fan hâm mộ cứ đồn đoán là cậu ta đã bí mật kết hôn. Nhưng cậu ta chẳng thèm giải thích, thực chất là dạo này tăng cân vù vù, ngón tay to ra, mấy cái nhẫn cũ chỉ còn đeo vừa mỗi ngón áp út.
Nhìn riết rồi cũng quen, nên cậu ta chẳng nghĩ ngợi gì đến ý nghĩa sâu xa đằng sau chiếc nhẫn trên tay cô.
Thấy hai người bước ra từ thư phòng, Chu Uẩn háo hức quay đầu lại nhìn. Chu Giai Hân lườm cô em gái một cái sắc lẹm.
Tống Thời Cẩn thản nhiên bước đến bên cạnh Chu Uẩn, đưa tay xoa nhẹ đầu cô, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt sắc như dao cạo, hận không thể khoét một lỗ trên người anh của Lâm Mặc Nhiên.
Chu Uẩn kéo kéo tay áo anh, ra hiệu cho anh cúi xuống, rồi thì thầm hỏi nhỏ: "Chị gái em nói gì với anh thế?"
"Về nhà anh kể cho em nghe."
Gia đình Tống Thời Cẩn tuy không theo con đường kinh doanh, nhưng gia tộc họ Tống lại là một thế lực đáng gờm trên thương trường.
Lâm Thường Bân cũng từng quen biết và hợp tác với anh rể của Tống Thời Cẩn là Trịnh Sính cách đây không lâu.
Nhắc đến cậu em vợ này, Trịnh Sính tuy không đến mức khen ngợi lên tận mây xanh, nhưng về nhân phẩm thì anh ta hoàn toàn đảm bảo.
Anh ta thậm chí còn kể cho Lâm Thường Bân nghe chuyện Tống Thời Cẩn từng bị lừa đến tham gia một bữa tiệc thác loạn, sau đó tức giận bỏ về, còn gọi điện "méc" bố của cậu bạn chủ mưu để ông ấy xử lý. Nghe xong chuyện đó, Lâm Thường Bân cười ha hả không ngớt.
Là những người có máu mặt trên thương trường, họ đã từng gặp gỡ đủ mọi thành phần trong xã hội.
Nếu có ai hỏi ông về Chu Uẩn, chắc chắn ông cũng sẽ dành những lời lẽ có cánh nhất để bảo vệ cô em vợ của mình. Thế nên, Lâm Thường Bân không hoàn toàn tin 100% những lời Trịnh Sính nói.
Chính vì vậy, trong suốt bữa ăn tối, ông không ngừng trò chuyện, dò xét Tống Thời Cẩn. Khi bữa ăn trôi qua được một nửa, Lâm Thường Bân đã thầm đánh giá cao cậu em rể tương lai này. Ít nhất thì phong thái giao tiếp, học thức và cách cư xử của Tống Thời Cẩn là hoàn toàn đạt chuẩn.
Lúc Tống Thời Cẩn bóc vỏ tôm cho Chu Uẩn, Lâm Mặc Nhiên chợt nhìn thấy chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út của anh ta.
Trái tim cậu ta như bị ai đó bóp nghẹt, nhói lên đau đớn.
Nhưng cậu ta vẫn tự an ủi bản thân, đó chỉ là mấy trò sến súa của bọn mới yêu thôi. Lúc yêu đương mù quáng thì đứa nào chẳng thích mua đồ đôi để đánh dấu chủ quyền. Nào là áo đôi, cốc đôi... thế nên việc đeo nhẫn đôi cũng là điều dễ hiểu.
Dù vậy, cậu ta vẫn thấy cần phải nhắc nhở Chu Uẩn một tiếng, tốt nhất là nên đổi ngón đeo nhẫn đi. Ngón áp út không phải là vị trí có thể tùy tiện đeo đâu.
Thấy sắc mặt Lâm Mặc Nhiên tối sầm lại, sợ con trai chạnh lòng vì nghĩ mình bị ra rìa, Chu Giai Hân cười cười hỏi thăm: "Tiểu Nhiên, khi nào thì con đưa bạn gái về ra mắt cả nhà đây?"
Mọi ánh mắt trên bàn ăn đồng loạt đổ dồn về phía cậu ta.
Tống Thời Cẩn vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như không. Chu Uẩn thì tò mò, háo hức ra mặt.
Còn Lâm Thường Bân thì nheo mắt nhìn con trai với vẻ đầy thâm ý.
Về cái tin con trai mình đang hẹn hò, ông thực sự không tin tưởng cho lắm.
Là bố nó, ông thừa biết con trai mình là cái loại người gì.
Ông chỉ e thằng ranh này lại dở chứng. Giờ Giai Hân đang mang thai, thằng này mà dám gây ra chuyện tày đình gì, ông thề sẽ không tha cho nó.
Lâm Mặc Nhiên cười khẩy: "Không vội ạ, bọn con mới quen nhau chưa được bao lâu, cô ấy nhát lắm, còn ngại chưa muốn đến."
Cậu ta làm như ai cũng mặt dày, vô liêm sỉ như cái gã họ Tống kia chắc, mới yêu nhau được dăm ba bữa đã mặt dày mò đến tận nhà người ta.
Hai chị em nhà họ Chu chẳng mảy may nhận ra sự mỉa mai trong câu nói của cậu ta. Chu Giai Hân gật gù đồng ý: "Cũng phải, tuổi trẻ bây giờ chuộng sự tự do, thoải mái. Khi nào định đưa cô bé về thì báo trước cho dì một tiếng nhé, để dì còn chuẩn bị quà cáp đón tiếp."
Lâm Mặc Nhiên liếc nhìn Chu Uẩn, thấy cô cũng tỏ vẻ tò mò về cô bạn gái "tin đồn" của mình, cậu ta chỉ nhạt nhẽo "Dạ" một tiếng.
Ăn xong, Lâm Thường Bân và Tống Thời Cẩn ngồi đánh cờ tướng ngoài phòng khách. Chu Uẩn thì theo chị gái lên lầu chọn đồ sơ sinh cho em bé sắp chào đời.
Đứa bé còn chưa ra đời mà đồ chơi, quần áo trong phòng trẻ em đã chất cao như núi.
Lâm Mặc Nhiên ngồi uống trà ngay cạnh đó, vểnh tai hóng hớt câu chuyện của hai chị em.
Sắc mặt Lâm Mặc Nhiên càng thêm u ám, tối sầm lại như bầu trời trước cơn bão.
"Tiểu Nhiên cũng sắp đi học lại rồi đúng không con?"
Câu chuyện bất ngờ chuyển hướng sang cậu ta, Chu Uẩn cũng quay đầu nhìn sang.
Có lẽ do động tác quay đầu hơi mạnh, cổ áo vốn đang ngay ngắn bỗng trễ xuống, để lộ ra những vết đỏ mờ ám, nhạy cảm in hằn rõ mồn một trên vùng xương quai xanh trắng ngần.
Trong tích tắc, Lâm Mặc Nhiên quên bẵng đi mình định nói gì. Cậu ta chỉ cảm thấy máu nóng dồn hết lên não, hai mắt đỏ ngầu, vằn tia máu.
Bàn tay nắm chặt lấy chiếc điện thoại, những đốt ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, tố cáo sự phẫn nộ và ghen tuông điên cuồng đang gào thét trong lòng.
Lâm Mặc Nhiên không biết lúc này trông mình đáng sợ đến mức nào. Nhưng vì sợ để lộ sự chán ghét rõ rệt, đánh mất đi cái cơ hội được ngồi cùng Chu Uẩn như thế này, cậu ta phải cắn răng ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại.
Đó chẳng qua chỉ là một nụ hôn bình thường thôi mà.
Đáng lẽ cậu ta phải đoán ra từ sớm rồi mới phải.
Trong khi tất cả mọi người trong phòng khách đều đang cười nói vui vẻ, thì trái tim cậu ta lại như bị nướng trên ngọn lửa ghen tuông hừng hực.
Đến hơn chín giờ, hai người họ xin phép ra về.
Vợ chồng Chu Giai Hân tiễn họ ra tận cửa.
Lâm Mặc Nhiên đứng tụt lại phía sau, đúng lúc Chu Uẩn chuẩn bị bước lên xe, cậu ta bỗng tiến lên một bước: "Ngày mai gặp lại nhé."
Tống Thời Cẩn đứng cạnh khẽ liếc mắt nhìn sang. Chu Uẩn mở cửa xe bước vào: "Yên tâm đi, tôi không quên đâu."
Chiếc xe từ từ lăn bánh rời đi.
Một lúc lâu sau, Tống Thời Cẩn mới cất giọng, ra vẻ như lơ đãng hỏi: "Ngày mai hai người có hẹn à?"
Chu Uẩn bèn kể lại chuyện Lâm Mặc Nhiên muốn học nấu ăn để trổ tài với bạn gái: "Hiếm khi cậu ta có lòng như vậy, nên em không nỡ từ chối."
Những ngón tay gõ nhịp nhàng lên vô lăng, Tống Thời Cẩn hỏi tiếp: "Vậy có tiện nếu anh ở nhà không?"
"Có gì mà không tiện chứ?" Thực tình mà nói, bây giờ Chu Uẩn vẫn cảm thấy hơi ngại khi phải ở riêng với Lâm Mặc Nhiên.
Bộ móng tay đính đá lấp lánh dưới ánh đèn đường mờ ảo trông thật bắt mắt. Cô giơ tay lên, say sưa ngắm nghía bóng mình phản chiếu trên kính xe: "Em thấy anh ở nhà nên mới đồng ý để cậu ta tới đấy chứ."
Đợi mãi không thấy Tống Thời Cẩn lên tiếng, cô cũng chẳng để tâm, quay sang hỏi anh: "Chị Giai Hân nói gì với anh thế?"
Hai người ở trong thư phòng lâu như vậy, chắc chắn đã bàn bạc rất nhiều chuyện. Chu Uẩn tò mò muốn chết đi được.
"Về đám cưới, con cái, và những dự định tương lai."
Chu Uẩn khẽ "A" một tiếng ngạc nhiên. Chuyện đám cưới thì đúng là hai người từng bàn tính qua, nhưng chuyện con cái thì... từ trước tới nay chưa từng nghe anh đả động tới.
Cô tò mò nhích lại gần Tống Thời Cẩn: "Thế anh trả lời chị ấy sao?"
"Tùy em quyết định," Tống Thời Cẩn trả lời vô cùng nghiêm túc, "Anh không nặng nề chuyện phải có con nối dõi. Tất cả đều thuận theo ý em, nếu em không muốn sinh, anh có thể đi thắt ống dẫn tinh."
Trước khi quen biết Chu Uẩn, Tống Thời Cẩn chưa bao giờ mảy may nghĩ đến chuyện kết hôn, con cái lại càng là một khái niệm xa vời.
Anh đâu thể chui ra từ kẽ đá, cũng chẳng thể nhặt bừa một đứa con rơi nào ngoài đường về nuôi được.
Chu Uẩn trầm ngâm: "Chuyện này em vẫn chưa nghĩ tới."
Về đến nhà, Chu Uẩn mệt rã rời nên đi tắm rửa trước, Tống Thời Cẩn thì dẫn Molly xuống sân dạo một vòng.
Lúc anh trở lên, Chu Uẩn đang nằm ườn trên giường tán gẫu với Tô Ý.
Cậu em phi công trẻ vừa bị đá dạo này cứ lẽo đẽo bám theo đòi quay lại, khiến Tô Ý đau đầu không thôi: "Tao tính xin nghỉ phép vài ngày đi trốn đây."
Chu Uẩn xòe ngón tay nhẩm tính giúp cô bạn: "Cũng được đấy, tao thấy mày cũng nên nghỉ ngơi một chuyến cho khuây khỏa, từ hồi sau Tết đến giờ có thấy mày được nghỉ ngơi đàng hoàng bữa nào đâu."
"Thì tính là vậy, nhưng lão sếp "ma cà rồng" đời nào chịu thả người. Giờ tao chẳng khác nào bà vú em của lão, có chuyện gì từ lớn đến bé cũng réo tên tao."
Nghe tiếng trò chuyện vọng ra từ phòng ngủ, Tống Thời Cẩn rất biết ý không vào làm phiền, mà rẽ sang nhà mình để tắm rửa.
Riêng con Molly thì chẳng biết điều chút nào, vừa ăn no xong là cong đuôi chạy tót vào phòng ngủ tìm Chu Uẩn. Cái ổ chó to tướng của nó cũng không biết bị lôi vào phòng từ lúc nào, chễm chệ nằm ngay cạnh giường, ra vẻ thỏa mãn lắm, dường như muốn ngủ chung phòng với hai vợ chồng.
Đợi đến khi anh tắm xong bước vào, Chu Uẩn đã kết thúc cuộc điện thoại, đang nằm vắt vẻo, đung đưa chân trò chuyện với Molly.
Cô lúc nào cũng có vô vàn câu chuyện để kể.
Vết hằn mờ nhạt nổi bật trên mắt cá chân trắng ngần của cô khiến Tống Thời Cẩn chú ý, mặc dù anh không hề nhớ mình đã từng dùng sức mạnh như vậy.
Sau "trận chiến" đêm qua, việc lại nằm chung một giường vào đêm nay khiến Chu Uẩn không khỏi ngượng ngùng. Cái bộ dạng thao thao bất tuyệt với Molly lúc này chỉ là lớp vỏ bọc nhằm che đậy sự bối rối, cố tỏ ra mình vẫn bình tĩnh mà thôi.
Cũng may là Tống Thời Cẩn sau khi đóng cửa lại cũng không hề có ý định tống cổ Molly ra ngoài. Xem ra đêm nay anh không có ý định "làm ăn" gì.
Chu Uẩn thở phào nhẹ nhõm, đợi anh nằm xuống giường rồi mới mon men xích lại gần.
Hai cánh tay kề sát nhau, cô định bụng lát nữa sẽ len lén, vờ như vô tình ôm lấy cánh tay anh.
Cánh tay rắn rỏi của anh ôm thích cực kỳ, y như ôm gối ôm vậy.
Thực ra bản tính của cô khá bám người, chỉ là chính cô cũng không tự nhận ra mà thôi.
Nhưng những người thân thiết bên cạnh thì ai nấy đều thấu hiểu điều đó.
Với bộ lông dày cộm, Molly rất sợ nóng nên điều hòa trong phòng luôn bật ở mức thấp. Tống Thời Cẩn kéo chăn đắp lại cho Chu Uẩn, ân cần hỏi: "Còn đau không em?"
Rút kinh nghiệm từ lần trước, Tống Thời Cẩn đã chu đáo mua sẵn thuốc bôi. Đợi Chu Uẩn ngủ say, anh bế cô đi tắm rửa sạch sẽ, sau đó cẩn thận kiểm tra, thấy cô không bị trầy xước gì, chỉ hơi sưng tấy một chút, anh vẫn tỉ mỉ bôi thuốc cho cô.
Chu Uẩn ngượng chín mặt: "...Hết đau rồi ạ."
"Nhưng mà em thấy... ba cái chuyện này làm nhiều không tốt đâu."
Cô thấy hai người rất cần thiết phải thiết lập một thỏa thuận rõ ràng về tần suất "hoạt động". Thế là cô với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, hí hoáy tìm kiếm một lúc rồi đưa cho anh xem.
[Chuyên gia khuyến cáo: Tần suất quan hệ tình dục hợp lý nhất là không quá 7 lần/tháng. Đặc biệt đối với nam giới, tiết chế là phương pháp dưỡng sinh hiệu quả nhất.]
[Ông bà ta có câu: Một giọt tinh bằng mười giọt máu.]
Tống Thời Cẩn: "..."
Anh thẳng tay tịch thu chiếc điện thoại của cô: "Bớt xem mấy thứ tào lao này đi, coi chừng hỏng hết cả nơ-ron thần kinh đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

