Thanh toán xong, Tống Thời Cẩn quay người lại, dường như hoàn toàn không hề nhận ra sự né tránh của cô. Anh tiến đến, rất tự nhiên nắm lấy tay cô: "Đi thôi em."
Bước vào thang máy, Chu Uẩn không nhịn được nữa, rụt rè cất tiếng hỏi nhỏ: "Tối nay... anh định dùng sao?"
Tống Thời Cẩn quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: "Anh chỉ mua để phòng hờ thôi. Nhưng nếu em muốn, thì tối nay cũng được."
"..."
Lời lẽ kiểu gì thế này.
Chu Uẩn nhịn nghẹn nửa ngày, lí nhí phản bác: "Em mới không thèm."
Nhưng dù muốn hay không, bây giờ cũng đã là cuối tháng rồi, chỉ còn vài ngày nữa là đến mùng tám.
Mấy ngày nay, mỗi lần sang nhà cô, Tống Thời Cẩn đều "tình cờ" xé tờ lịch treo trên tường. Tuy hành động có vẻ vô tình, nhưng Chu Uẩn luôn có cảm giác như anh đang ngầm nhắc nhở cô về cái ngày trọng đại đó.
Đón Molly về xong, Tống Thời Cẩn tự nhiên đi thẳng vào bếp.
Chu Uẩn chơi với Molly một lúc rồi cũng vào bếp làm thịt sấy cho nó.
Cô lên mạng học được công thức làm thịt sấy thanh nhiệt cho cún: lê thái lát mỏng cuộn với thịt vịt rồi đem sấy khô, rất tốt cho sức khỏe của chó, nhất là vào mùa hè nóng nực.
Vì thế, Chu Uẩn đã đặc biệt sắm một chiếc máy sấy thực phẩm. Tuy nhiên, thời gian sấy lâu hơn nhiều so với việc dùng lò nướng.
Nhìn Molly đứng chầu chực bên cạnh, dãi rớt ròng ròng, rõ ràng là không thể đợi thêm được nữa, Chu Uẩn đành phải bỏ một ít vào lò nướng làm trước cho nó ăn đỡ thèm.
Trong bếp, Tống Thời Cẩn đã đeo chiếc tạp dề mà anh "đòi" cô hôm trước.
Đó là chiếc tạp dề mới tinh Chu Uẩn may riêng cho anh. Sợ anh mặc tạp dề hoa lá cành trông sẽ buồn cười, cô đã cất công chọn mảnh vải hoa nhí nền xanh đậm.
Thế nhưng, dù đã cố tình may rộng rãi hơn so với kích thước bình thường, chiếc tạp dề vẫn bó sát vào thân hình lực lưỡng của anh, khiến bờ ngực săn chắc, vạm vỡ kia cứ thế căng phồng lên, lồ lộ sau lớp vải.
Một cảnh tượng "khiêu khích" thị giác đến mức khiến người ta không thể nào dời mắt được.
Anh chàng này nhạy bén vô cùng. Chỉ cần ánh mắt Chu Uẩn nán lại trên người anh quá hai giây, anh sẽ lập tức vô cùng "hiếu khách" lên tiếng hỏi cô có muốn tiến tới "vuốt ve" một chút không.
Nghe riết rồi Chu Uẩn cũng đâm ra "chai lỳ", nhưng cô vẫn cố gắng kiềm chế ánh nhìn của mình, tránh để anh gán cho cái mác "háo sắc".
"Không cần đâu em, anh sắp làm xong rồi."
Chu Uẩn bỏ ngoài tai lời anh, ghé sát lại gần nhìn vào nồi canh măng đang sôi sùng sục, hít hà: "Thơm quá anh ạ."
Cô vốn cứ nghĩ Tống Thời Cẩn không biết nấu nướng cơ. Nhưng nhìn những động tác thái rau, xào nấu thành thạo của anh, có thể thấy "tay nghề" cũng ra gì và này nọ lắm.
"Bà ngoại dạy anh đấy," Tống Thời Cẩn khẽ cười, "Hồi nhỏ, cứ đến kỳ nghỉ là anh lại về quê ngoại. Bà anh trước đây từng làm đầu bếp, còn mở cả quán ăn nữa. Tuy tay nghề của anh không bằng bà, nhưng để nấu bữa cơm gia đình thì dư sức."
Chu Uẩn hít sâu một hơi, mùi thơm nức mũi của món canh lan tỏa khắp không gian. Cô thầm nghĩ, Tống Thời Cẩn khiêm tốn quá rồi.
Mẻ thịt sấy trong lò nướng đã chín. Chu Uẩn lấy ra để nguội, Molly đứng cạnh lò nướng nhỏ dãi ròng ròng, rõ ràng là thèm thuồng lắm rồi.
Vừa lấy khay thịt ra, cô nghe thấy tiếng điện thoại rung lên bần bật trên bàn trà. Tiến lại gần xem, trên màn hình hiện lên cái tên đã từ rất lâu rồi cô không hề liên lạc: Chu Quảng Lâm - bố cô.
Cô cau mày, thực lòng không muốn nghe.
Người đàn ông này họa hoằn lắm mới chủ động gọi cho cô. Ông ta đã có tổ ấm mới, có đứa con trai cưng. Thậm chí ảnh đại diện Zalo hay hình nền WeChat cũng rặt toàn hình cậu quý tử, nào có nhớ nhung gì đến đứa con gái này.
Đã lâu không liên lạc, nay đột nhiên gọi điện, ắt hẳn là có chuyện gì đó. Chần chừ một lúc, Chu Uẩn vẫn bắt máy.
Cô không lên tiếng, đầu dây bên kia dường như cũng đang chờ cô mở lời. Sự tĩnh lặng ngột ngạt kéo dài vài giây, rồi giọng nói lạ lẫm, có phần gượng gạo mới vang lên: "Miểu Miểu đấy à con."
Chu Uẩn rũ mi mắt, giọng điệu lạnh nhạt: "Ông không lưu số tôi sao?"
Biết mình đuối lý, Chu Quảng Lâm cười khan chữa thẹn: "Đương nhiên là có lưu rồi."
"Gọi tôi có việc gì không?"
Chu Quảng Lâm có chút phật ý. Trong thâm tâm ông ta, cho dù ông ta có làm tròn trách nhiệm người cha hay không, thì ít nhất ông ta cũng đã cho cô sinh mạng này.
Hơn nữa, ngày đó là do mẹ cô không chịu dẫn cô theo, trách ông ta được sao?
Ngần ấy năm qua, ông ta cũng đâu để cô chết đói. Một thằng đàn ông như ông ta, sau khi ly hôn cũng phải lăn lộn kiếm sống, đâu thể ở nhà ôm con mãi được.
Ông bà nội cưng chiều cô như trứng mỏng, thế mà cô còn chưa biết điều hay sao?
Nghĩ vậy, giọng điệu của ông ta không còn sự e dè, gượng gạo như lúc nãy nữa, thay vào đó là sự bề trên, hống hách quen thuộc: "Bố nghe bà nội nói con đang quen một cậu giáo viên à?"
"Vâng."
"Miểu Miểu à, con nhìn xa trông rộng một chút đi. Con xem bản thân con kiếm được bao nhiêu tiền, với nhan sắc và tính cách của con, muốn quen người thế nào mà chẳng được. Mấy gã giáo viên quèn chắc gì đã lo nổi cho cuộc sống của con."
Vợ ông ta thường hay lén xem điện thoại của ông ta, không ít lần xỉa xói, ghen tị với những bức ảnh Chu Uẩn đăng trên vòng bạn bè.
Cái túi xách nó đeo sương sương cũng phải chục vạn tệ.
Thấy cái lắc tay đính đá lấp lánh kia không? Lương ba tháng của ông cũng không mua nổi đâu.
Gớm, cô chị gái của nó càng ra dáng phu nhân nhà giàu, không uổng công lấy chồng già. Nhìn bộ đồ hiệu trên người cô ta xem, bằng cả năm chi tiêu của nhà mình đấy.
Chu Giai Hân thì ông ta bó tay rồi, lúc con bé theo mẹ đi thì tuổi cũng không còn nhỏ, lời nói của ông ta làm sao có "trọng lượng" với nó được nữa.
Nhưng với Chu Uẩn, hai vợ chồng ông ta vẫn le lói hy vọng có thể "khuyên bảo" được cô.
Nhìn cậu quý tử ngày một lớn khôn, tương lai còn phải lo bao nhiêu bề, dạo này vợ ông ta cứ lải nhải đòi mua nhà khu vực có trường điểm, kẻo sau này con trai không vào được trường cấp hai xịn.
Chu Quảng Lâm chỉ có mụn con trai nối dõi tông đường, tất nhiên phải dốc sức bồi dưỡng.
Không chỉ có thím Hai ngấp nghé chuyện mai mối cho Chu Uẩn, mà ngay cả ông bố ruột và bà mẹ kế này cũng đang âm mưu vắt kiệt giá trị lợi dụng của cô.
Ngặt một nỗi, nếu chỉ có mỗi Chu Uẩn thì dễ xử rồi, con ranh đó nhát gan, dễ nắm thóp lắm. Ác mộng nằm ở cô chị gái lợi hại Chu Giai Hân kìa.
Lỡ mà để con nhãi ranh kia đánh hơi được, thì đừng nói là cách nhau một tỉnh, cho dù cách nhau cả một cái Thái Bình Dương đi chăng nữa, nó cũng bay đến tận cửa mà chửi bới, tế sống ông ta.
Cái viễn cảnh đó, Chu Quảng Lâm đã từng nếm mùi một lần, giờ cạch đến già, không muốn trải nghiệm lần hai.
Ông ta hằn học nghĩ, Chu Giai Hân cũng chả phải thứ tốt đẹp gì. Rành rành mình thì chọn lấy lão già nứt đố đổ vách, thế mà lại đi giới thiệu cho em gái một thằng giáo viên kiết xác.
Vậy nên Chu Quảng Lâm không mảy may cảm thấy hổ thẹn, ngược lại còn cho rằng mình đang "có lý có tình", nhẹ nhàng khuyên nhủ con gái vì tương lai của nó.
"Thế này nhé, dì con có quen một người mở trung tâm môi giới hôn nhân, mấy mối khách bên đó toàn dân tinh anh, điều kiện cực kỳ tốt. Bố không muốn con cứ thế mà nhắm mắt đưa chân, chọn bừa hạnh phúc cả đời mình đâu. Miểu Miểu à, chia tay với cái cậu giáo viên đó đi, vài hôm nữa bố bảo dì sắp xếp cho con một mối tốt hơn, con xem sao nhé."
Hàng chân mày Chu Uẩn cau tít lại. Quả thực, sự đa dạng của sinh giới đôi khi khiến cô phải nghi ngờ nhân sinh quan.
"Đồ thần kinh."
Cô lạnh lùng cúp máy.
Thấy sắc mặt Chu Quảng Lâm hầm hầm tức giận, vợ ông ta vội sáp lại, tò mò hỏi: "Sao rồi anh?"
"Cúp máy rồi," Chu Quảng Lâm nghiến răng ken két, "Đừng hỏi nữa, chắc chắn là do con ranh Chu Giai Hân kia dạy hư em nó rồi."
Trong mắt Chu Quảng Lâm, Chu Giai Hân vốn dĩ chẳng còn là con gái ông ta nữa. Năm xưa nó khóc lóc đòi đi theo mẹ, đã làm ông ta bẽ mặt đủ đường.
Sau này, khi gả vào hào môn, sống sung sướng phủ phê, nó cũng chẳng mảy may giúp đỡ ông bố nghèo hèn này nửa đồng cắc bạc. Loại con cái vô tâm, bất hiếu như vậy thì trông mong gì.
Bà vợ đảo mắt suy nghĩ một lúc, rồi hích vai chồng: "Anh ngốc thế, nó không nghe lời anh thì chắc chắn sẽ nghe lời hai ông bà già kia thôi."
Hai người nhìn nhau, vẻ cáu bẳn lại hiện rõ trên khuôn mặt Chu Quảng Lâm: "Càng không thể được. Tôi mà mở mồm nhắc đến chuyện này, ông già tôi vác roi da ra quất gãy chân tôi mất."
"Đồ vô dụng!" Bà vợ tức giận mắng nhiếc, "Cút ngay, sao tôi lại đi lấy cái loại bù nhìn như anh cơ chứ. Tối nay anh tự đi mà ôm gối ngủ ngoài ghế sofa!"
...
Lúc nghe điện thoại, Chu Uẩn không hề tránh mặt, nên Tống Thời Cẩn đứng trong bếp có thể nhìn rõ vẻ khó chịu trên mặt cô.
Anh bưng tô canh măng hầm vịt già nóng hổi ra bàn, lau tay rồi bước đến phía sau cô: "Có chuyện gì thế em?"
Chu Uẩn khẽ lắc đầu: "Không có gì đâu anh, người ta gọi nhầm số thôi."
Anh mím môi không hỏi thêm, tiện tay lấy miếng dưa hấu vừa xắt đưa cho cô: "Ăn miếng cho mát em nhé."
Không để cuộc gọi chết tiệt kia làm ảnh hưởng tâm trạng, Chu Uẩn ôm chầm lấy bé Molly cọ xát một lúc.
Tống Thời Cẩn tiếp tục dọn nốt hai món còn lại ra: rau muống xào tỏi xanh mướt và gà xào sả ớt thơm lừng.
Những miếng thịt gà ta bóng mỡ, săn chắc trông hấp dẫn vô cùng.
Chu Uẩn nuốt nước bọt ực một cái: "Nhìn ngon mắt quá anh ạ."
Tống Thời Cẩn đưa đũa cho cô: "Em ăn thử xem."
Gắp một miếng đùi gà cho vào miệng, Chu Uẩn gật gù tán thưởng liên tục: "Giống y hệt hương vị bà nội em hay nấu trên bếp củi luôn."
"Chắc đây là lời khen em nhỉ." Tống Thời Cẩn mỉm cười đáp lại.
"Đương nhiên rồi," Chu Uẩn nhai nuốt vội vã, "Hồi nhỏ, lúc mới về sống với ông bà, em thích nhất là món cơm nấu bếp củi và gà xào của bà. Nhưng có một năm mưa bão lớn quá, ngôi nhà cũ của ông bà bị sập do lâu năm không được tu sửa. Sau đợt đó, bọn em phải dọn sang sống chung với nhà thím Hai."
Nhắc đến chuyện này, nụ cười trên môi Chu Uẩn có phần gượng gạo.
Bữa cơm ở nhà thím Hai nào có dễ nuốt. Cả mâm người xúm quanh vài đĩa rau lèo tèo, thỉnh thoảng mới có vài cọng thịt xé nhỏ. Mỗi lần gắp thức ăn, cô đều phải cẩn thận tránh gắp trúng miếng thịt, nếu không sẽ phải nhận lấy tiếng tặc lưỡi dù rất khẽ nhưng lại nặng nề như ngàn cân, đè nén tâm hồn non nớt của một đứa trẻ.
Điều này có lẽ cũng là lý do vì sao sau này Chu Uẩn lại đam mê nấu nướng và thích làm vlogger ẩm thực đến vậy.
Thời gian thoi đưa, Chu Uẩn cứ ngỡ mình đã hoàn toàn bước ra khỏi những cái bóng quá khứ u ám đó.
Nhưng thi thoảng, khi bất chợt nhớ lại, trái tim cô vẫn hẫng đi một nhịp, kéo theo một khoảnh khắc tĩnh lặng khó gọi tên.
Nuốt miếng thịt gà thơm lừng vào bụng, Chu Uẩn mỉm cười mãn nguyện: "Nhưng sau này lúc kiếm được tiền, em đã xây lại nhà mới cho ông bà rồi. Bây giờ mỗi lần về quê, em lại được ăn cơm bà nấu trên bếp củi."
Gắp một miếng cánh gà bỏ vào bát cô, Tống Thời Cẩn hỏi: "Mấy hôm nữa anh định về thăm bà ngoại, em có muốn đi cùng không?"
Nhà bà ngoại có khoảng sân rất rộng, bên ngoài còn quây thêm hai vòng rào để nuôi gà vịt.
Nhẩm tính thời gian, chắc đám gia cầm đó cũng đến lứa thịt được rồi.
Có lẽ lần này về, anh có thể xách thêm vài con mang lên thành phố.
Chu Uẩn lén nhìn anh, có phần mất tự nhiên: "Anh... đã nói chuyện của hai đứa mình với người nhà chưa?"
"Anh mới chỉ kể với bà ngoại thôi."
Mẹ Tống là cảnh sát hình sự. Hồi trẻ bà vốn đã làm việc bán mạng, đến bây giờ vẫn giữ thói quen tự mình xông pha ôm đồm mọi việc. Hôm nay đi công tác, ngày mai lại tham gia chiến dịch vây bắt tội phạm. Những lúc bận rộn, đừng nói là anh, đến cả bố Tống còn chẳng thấy mặt vợ đâu.
Bố Tống thì là Trưởng khoa một bệnh viện lớn, công việc cũng bù đầu bù cổ chẳng kém. Bình thường Tống Thời Cẩn chỉ thỉnh thoảng về thăm nhà những lúc có Tống Sở Nhân về cùng, nên thời gian giao tiếp, trò chuyện với bố mẹ cũng không nhiều.
Sở dĩ anh chọn chia sẻ chuyện hệ trọng này với bà ngoại đầu tiên, phần lớn là vì anh luôn cảm thấy gắn bó, thân thiết với bà hơn.
Nhưng ngoài ra, còn có một lý do khác nữa.
Anh đột nhiên đứng dậy, lôi từ trong túi quần ra hai tấm thẻ ngân hàng, đặt ngay ngắn trước mặt Chu Uẩn: "Đây là số tiền anh dành dụm được mấy năm qua. Vốn dĩ anh vẫn gửi bà ngoại giữ hộ, số tiền tuy không nhiều nhặn gì, em cứ cầm tạm chi tiêu. Đợi khi nào rảnh, anh sẽ rút nốt số cổ phần đầu tư chung với mấy người bạn về."
"Còn chiếc thẻ màu xanh này là thẻ lương của anh," anh đưa mắt nhìn bộ móng tay đính đá lấp lánh, được trau chuốt cầu kỳ của Chu Uẩn, khẽ cất lời: "Em cứ giữ lấy, dùng để đi làm nail nhé."
Chu Uẩn dán mắt vào hai tấm thẻ ngân hàng trên bàn, trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác mới lạ đến khó tả.
Có lẽ vì hai năm trở lại đây, số người thòm thèm, dòm ngó chút tiền mọn trong túi cô quá nhiều, nên hành động đưa thẻ lương của anh lúc này càng khiến hai tấm thẻ kia trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết.
Cô cố tình trêu anh: "Lỡ em tiêu hết sạch thì sao?"
"Thì cũng không sao." Tống Thời Cẩn biết Chu Uẩn hoàn toàn không thiếu tiền. Anh thừa hiểu những món trang sức, túi xách hàng hiệu cô mang trên người đều có giá trị không hề nhỏ. Chẳng có lý do gì bắt cô khi về chung một nhà với anh lại phải thắt lưng buộc bụng, chi tiêu tằn tiện cả.
Nếu thật sự để cô phải chịu thiệt thòi như thế, thì người đáng phải kiểm điểm lại bản thân chính là anh.
"Ngày mai em có bận gì không?" Tống Thời Cẩn nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc hỏi: "Hay là ngày mai chúng ta đi chọn nhẫn cưới trước nhé?"
Chỉ còn vài ngày nữa là đến mốc thời gian thỏa thuận. Quan sát thái độ của Chu Uẩn, có vẻ như cô không hề có ý định muốn rút lui. Nếu đã vậy, Tống Thời Cẩn tất nhiên sẽ không khách sáo bảo cô cứ thong thả suy nghĩ thêm làm gì nữa.
Anh khẽ liếc nhìn cuốn lịch treo trên tường ngoài hành lang - nơi mấy ngày qua anh đã vô cùng "chăm chỉ" xé đi từng tờ lịch. Anh chỉ cảm thấy những con số chết tiệt trên đó sao mà trôi qua chậm chạp, lê thê đến thế. Ước gì ngày mai mở mắt ra đã là mùng tám luôn cho rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)