Lúc Lộc Nhiêu bước vào mật thất.
Quản gia đã ôm Lộc Phong Đường khóc một trận rồi.
Thấy Lộc Nhiêu bước vào, Lộc Phong Đường lộ ra ánh mắt cầu cứu với cô: “Mau tới kéo cậu ta ra, khóc ướt hết áo ba rồi.”
Lộc Nhiêu cũng rất bất đắc dĩ.
Bên ngoài ai dám tin, Lộc quản gia từng đánh khắp Thượng Hải không đối thủ, sau lưng lại là một tên mít ướt cơ bắp chứ.
Đợi quản gia lau nước mắt bình tĩnh lại, ba người mới trao đổi về những chuyện xảy ra hai ngày nay.
Lộc Trí nghe nói là Từ Gia và Cố Ngọc Thành hợp mưu giam cầm Lộc Phong Đường, hơn nữa người vẫn luôn bị nhốt trong tầng hầm, tức giận đến mức nắm đấm run lên, răng sắp cắn ra máu.
“Hai tên tạp chủng đó, cũng trách tôi, gia chủ ngài ở ngay trong Lộc gia, mà bao nhiêu năm nay tôi thế mà lại không hề phát hiện ra.”
Lộc Phong Đường lắc đầu: “Mỗi lần các cậu tìm xuống, ông ta đã chuyển tôi đi từ trước rồi, không tìm thấy là chuyện bình thường.”
Dù vậy, trong lòng Lộc Trí vẫn vô cùng tự trách.
Chú ấy đã không bảo vệ tốt gia chủ.
Lộc Nhiêu tiếp tục nói đến Kiều Thuật Tâm.
Lộc Trí vừa nghe nói Kiều Thuật Tâm này không chỉ là hàng giả, mà còn là con gái riêng của Cố Ngọc Thành, mũi suýt nữa tức đến lệch đi.
Lộc Nhiêu vội vàng an ủi: “Cháu bây giờ cần Kiều Thuật Tâm làm tấm mộc đỡ đạn cho cháu, chỉ cần thân phận đại tiểu thư Lộc gia của cô ta được đóng đinh, cháu mới có thể an toàn làm thiên kim giả của Lộc gia.”
“Nếu không sau này xuống nông thôn bọn họ lấy chuyện cháu là đại tiểu thư Lộc gia ra làm văn chương, không tránh khỏi rước lấy một đống rắc rối.”
Lộc Nhiêu trong cốt truyện đã thấy được sự đáng sợ của miệng lưỡi thế gian, cô bị gán mác đặc vụ, miệng lưỡi thế gian đã góp một phần công lao không nhỏ.
Cho nên.
Bây giờ cô cần Kiều Thuật Tâm chắn ở phía trước.
Kiều Thuật Tâm kiếp trước ra nước ngoài rồi, căn bản chưa từng cảm nhận được đại tiểu thư tư bản bị thanh trừng cả nhà sau khi xuống nông thôn, kết cục sẽ khủng khiếp đến mức nào.
Cho dù cô ta có hào quang nữ chính, cũng phải lột một lớp da.
Lộc Trí vừa nghe Lộc Nhiêu phân tích, lập tức bình tĩnh lại, cắn răng nói: “Vẫn là hời cho cô ta rồi!”
“Được rồi, nói về dự định sau này đi.” Lộc Nhiêu sợ trong lòng quản gia khó chịu, vội vàng nói ra sự sắp xếp của mình.
Lộc Trí nghe nói phải đưa gia chủ đến Cảng Đảo, do dự một chút, vẫn nói: “Đại tiểu thư, cô không thể đi cùng chúng tôi sao? Bây giờ gia chủ đã trở về rồi, đưa cô cùng đến Cảng Đảo là có thể làm được.”
Lộc Nhiêu lắc đầu: “Cháu có sứ mệnh riêng của mình phải hoàn thành.”
Trước khi đánh tan hoàn toàn hào quang nữ chính của Kiều Thuật Tâm, Lộc Nhiêu quyết định đến Đông Bắc quen thuộc để xuống nông thôn, chứ không phải đi đến Cảng Đảo hoàn toàn xa lạ.
Nếu không, dựa vào hào quang mạnh mẽ của nữ chính, ai biết được Lộc Nhiêu đến Cảng Đảo sẽ gặp phải nguy cơ mới gì.
“Chuyện này, cháu và ba đã bàn bạc xong rồi.” Lộc Nhiêu nói.
Lộc Trí nghe xong, cũng không nói thêm gì nữa.
Lộc Nhiêu lại kể chuyện Từ Gia bỏ trốn.
Lộc Phong Đường nghe đến đây, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo: “Nhiêu Nhiêu con làm rất tốt, Từ Gia, ba sẽ đích thân giải quyết.”
Lộc Trí lo lắng nhìn Lộc Phong Đường.
Chú ấy và Lộc Phong Đường cùng nhau lớn lên, so với hậu bối như Lộc Nhiêu càng hiểu rõ tình bạn năm xưa giữa Lộc Phong Đường và Từ Gia hơn.
Bị người anh em tốt nhất phản bội, cho dù mạnh mẽ như gia chủ, cũng phải phá phòng a.
“Nhiêu Nhiêu, che mắt A Đại lại cho ba, cậu ta lại sắp rớt trân châu nhỏ rồi.” Lộc Phong Đường đau đầu nói.
Lộc Nhiêu cười lấy một chiếc khăn tay đưa cho Lộc Trí.
Lộc Trí không tiện lấy khăn tay của đại tiểu thư, tự mình móc từ túi áo trên ra một chiếc khăn tay, cúi đầu lau sạch nước mắt.
Ba người lại trò chuyện một lúc, Lộc Phong Đường đột nhiên hỏi Lộc Nhiêu: “Con nhìn thấy miếng Hổ phù kia rồi chứ?”
Lộc Nhiêu gật đầu, giả vờ lấy từ trong túi thực chất là lấy từ trong không gian ra Hổ phù, đưa cho Lộc Phong Đường: “Chính là dùng nó để mở cửa lớn mật thất.”
Lộc Phong Đường không nhận, bảo cô tự cầm lấy, sau đó có chút không cam tâm tình nguyện nói: “Con chắc hẳn còn nhớ, ông nội con từng định cho con một mối hôn ước từ bé, miếng Hổ phù này chính là tín vật, quê quán nhà bọn họ chính là ở Đông Bắc.”
“Những năm qua hai nhà không qua lại, ba cũng không biết đối phương họ tên là gì, năm xưa ông nội con và ông nội người ta trao đổi tín vật xong, hai nhà liền thất lạc, lúc ông nội con đi chỉ giao tín vật cho ba, những thứ khác không hề dặn dò gì cả.”
Đương nhiên Lộc Phong Đường cũng cố ý không muốn hỏi chính là như vậy.
Ông cảm thấy, con gái bảo bối của ông không ai xứng đáng, cứ thế gả cho một thằng nhóc thối không hiểu rõ chút gì, ông rất không cam tâm.
Nhưng con người ông cụ ông cũng hiểu, nếu đối phương không tốt, ông cụ sẽ không kết mối thân gia này.
Cho nên, Lộc Phong Đường đối với mối hôn ước từ bé này vẫn luôn giữ thái độ mặc kệ.
“Con đến Đông Bắc, nếu có hứng thú thì tùy tiện tìm thử, không có thời gian thì thôi, nhà chúng ta không có quan niệm cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nặng nề như vậy.”
Lộc Phong Đường dặn dò.
Lộc Nhiêu gật đầu.
Thực ra bây giờ cô còn biết nhiều hơn cả ba cô.
Mặc dù trong cốt truyện vẫn không nói vị hôn phu từ bé này của cô là ai, Kiều Thuật Tâm cuối cùng chỉ là tiêu diệt toàn bộ những người có khả năng là anh ta.
Ít nhất, Lộc Nhiêu đã biết, vị hôn phu từ bé này ở ngay gần nơi cô sắp xuống nông thôn.
Chí ít, là ở trấn Thanh Sơn.
So với việc ba cô nói là ở Đông Bắc, phạm vi nhỏ hơn nhiều.
“Vâng, đến lúc đó có cơ hội con sẽ đi tìm anh ta.” Lộc Nhiêu nói.
Ít nhất, phải tìm một cái cớ hợp lý để thông báo cho người ta một tiếng cẩn thận nguy hiểm, tránh để giống như trong cốt truyện viết, không minh bạch mà bị người ta hại chết.
Thế thì oan uổng quá!
“Chuyện này…” Lộc Phong Đường muốn nói thực ra không cần chủ động đi tìm, nhưng nghĩ đến mối hôn sự này là do con cáo già ông cụ định ra, ông lại lặng lẽ ngậm miệng.
“Được, vậy tôi đi thanh toán tiền nong cho những người giúp việc để họ về trước, ngoài ra một số người trong thành phố cũng phải đi bái phỏng trước khi rời đi, một số mối quan hệ sau này Lộc gia trở về vẫn phải dùng đến.”
Lộc Trí đã trở lại trạng thái quản gia của mình, từng điều từng điều bàn bạc với Lộc Nhiêu.
Lộc Nhiêu giao một xấp khế nhà khế đất đã chuẩn bị sẵn từ trước cho quản gia, bảo chú ấy đem cho thuê toàn bộ.
Ngoài ra, dặn dò chú ấy tìm cho Vương mụ một công việc nhẹ nhàng trong thành phố.
Vương mụ làm việc ở Lộc gia quá nửa đời người, ở quê đã không còn ai nữa, bây giờ để bà một thân một mình là góa phụ về làng sinh sống, sự gian truân trong đó có thể tưởng tượng được.
Lộc Nhiêu từ nhỏ không có mẹ, gần như là Vương mụ từng bát canh từng bát canh bón cho cô lớn lên.
Đối với Vương mụ, cô có một thứ tình cảm khác biệt.
Sắp xếp xong những việc này, Lộc Nhiêu liền ở lại trong viện nhỏ thu thập đồ ăn ngon.
Nhân lúc còn nóng hổi tươi mới, toàn bộ thu vào trong không gian.
Đồng thời chuẩn bị bưu kiện ngày mai phải mang lên tàu hỏa.
Lộc Trí làm việc nhanh nhẹn, không bao lâu đã làm xong trở về, còn mang về một tin tức.
Lộc Nhiêu vừa đến căn viện sát vách, đã nghe Lộc Trí nói: “Nhân tình của Cố Ngọc Thành đến rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


