”Từ Vọng Quy nhíu mày, nhìn bóng dáng cô đi vào phòng bếp mà suy tư, ngay sau đó đi theo phía sau cô vào phòng bếp, “Cô biết điều kiện nơi này gian khổ bao nhiêu không?”Khương Đường thả rau xanh trong tay xuống, xoay người nhìn hắn, “Vậy anh cảm thấy chúng tôi sống ở thành phố Giang Ninh rất tốt?”“Dù sao cũng tốt hơn ở chỗ này.
” Từ Vọng Quy trầm giọng nói.
Anh ta không hiểu tại sao cô không yên phận ở thành phố Giang Ninh, tự nhiên lại chạy tới nơi vừa nghèo vừa khổ, hoàn cảnh còn không tốt như biên thành này: “Mỗi tháng tôi gửi về nhà 50 đồng, còn có các loại phiếu gạo, phiếu thịt, vải dệt, không dư dả nhưng cũng đủ cho ba mẹ con dùng, huống hồ muốn mua thứ gì cũng dễ dàng.
Nhưng biên thành thì khác, muốn mua được đồ tốt phải đi tỉnh thành.
”Khương Đường bị anh ta nói vậy, cũng hơi tức giận, cô hít một hơi thật sâu, “Trong lòng anh không rõ lý do anh kết hôn sao? Anh cũng biết tình huống của tôi rồi đó, cho dù ở nhà họ Tôn hay nhà họ Khương, anh cảm thấy chúng tôi có thể sống tốt à?”Từ Vọng Quy vẫn là câu nói kia, “Vẫn tốt hơn ở chỗ này.
”Anh ta không hiểu, có tiền có phiếu, sao lại sống không tốt.
Khương Đường bình tĩnh nhìn anh ta vài giây, khống chế xúc động muốn trợn trắng mắt, dùng giọng điệu thương lượng nói: “Từ Vọng Quy, tôi biết anh kết hôn với tôi chỉ vì muốn tìm một bảo mẫu, giúp anh chăm sóc hai đứa nhỏ.
Cho nên anh cũng không muốn sống với tôi, tôi có thể hiểu được chuyện này.
”Từ Vọng Quy thiếu chút nữa bị sặc nước miếng, “Cô, cô nói hươu nói vượn cái gì vậy?”Vẻ mặt của Khương Đường như muốn nói “Tôi biết hết, anh đừng ngụy biện”, cô nghiêm túc nói: “Tôi cam đoan với anh, nếu có một ngày anh muốn ly hôn, tôi sẽ không phản đối.
Tôi chỉ có một yêu cầu, trong thời gian hôn nhân của chúng ta còn hiệu lực, sắp xếp cho tôi một công việc.
”Vừa nói ra lời này, trên mặt Từ Vọng Quy toàn là sự khiếp sợ, hiển nhiên không ngờ cô lại nói những lời này.
Khương Đường xem như không thấy, tiếp tục nói: “Đương nhiên, anh cứ yên tâm.
Trong thời gian tôi sẽ chăm sóc tốt cho anh và hai đứa nhỏ.
”Đó là những chuyện cô đã suy nghĩ kĩ càng từ trước, hôn nhân giữa cô và Từ Vọng Quy không có cơ sở tình cảm, nếu sau này anh ta gặp được người phụ nữ mà anh ta thích, chắc chắn sẽ ly hôn với cô vì thích người phụ nữ đó.
Cô phải suy xét đến trường hợp xấu nhất và bảo đảm bản thân phải có một phần công việc, có công việc sẽ có thu nhập, như thế tương đối có cảm giác an toàn.
Từ Vọng Quy không ngờ mình lại nghe thấy lời nói lớn mật đến thế, lập tức tức giận đến bật cười, “Đồng chí Khương Đường, cô cho Từ Vọng Quy tôi là người thế nào, cô xem quân hôn là trò đùa?”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)