16
Tôi rề rà không đi, ma nữ cũng phát cáu với tôi.
Cô ấy nói nếu tôi còn không chịu rời đi, vậy sẽ liên lụy cô ấy.
Tôi chần chừ một lúc, sau đó nói khẽ: “Cô hà cớ gì phải làm vậy?”
Cô ấy nói với tôi rất nhiều.
Tôi yên lặng nghe cô ấy nói cho đến hừng đông.
Ma nữ nói, cô ấy vốn đã dự định đính hôn với bạn trai trong năm nay, nhưng trong một lần tình cờ, cô ấy phát hiện hắn ta ngoại tình.
Khi cô đang lái xe về nhà thì bị tai nạn, vĩnh viễn không thể trở về nữa.
Cô ấy nói, đời người sẽ luôn gặp phải những điều tiếc nuối, bất kể là ai cũng sẽ như vậy.
“Quan Kỳ có thể ở đây với cô 3 năm, nhưng không thể ở đây với cô cả đời.”
Như nhận ra điều gì, tôi thu lại nụ cười nhạt trên môi.
Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy.
Tiếng mưa rơi tí tách.
Một bóng người màu đen dần dần hiện ra.
Càng đến gần, âm thanh tiếng mưa đập vào ô càng rõ ràng hơn.
Quan Kỳ cầm ô, từng bước tiến lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


