13
Đúng vậy.
Nên buông bỏ thôi.
Quan Kỳ như vậy, nên vui mừng mới phải.
Tôi cười một lúc lâu, sau đó bắt đầu chạy, ca hát nhảy múa.
Nghĩa trang này quá yên tĩnh, cần phải có thêm một vài tiếng động.
Chạy mệt rồi, tôi ngồi dựa vào bia mộ, lười biếng nói chuyện.
“Quan Kỳ, lần sau anh đừng mang dâu tây tới.”
“Em ngán rồi.”
Em còn muốn ăn miến cua ở quảng trường, kẹo hồ lô trong hẻm.
Mùa thu sắp đến rồi, em còn muốn…
“Nhu Nhu?” Ma nữ đột nhiên tiến đến, cắt ngang tôi: “Cô đừng như vậy…”
“Hả?”
Tôi sực tỉnh: “À, anh ấy sẽ không đến nữa.”
Tôi nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, lẩm bẩm: “Thật tốt.”
“Bách niên giai lão nhé, Quan Kỳ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)