Đến cửa cầu hôn chính là nhà hắn, mà bây giờ hắn lại nói như thế, chẳng lẽ còn có ai xin gả cho hắn sao?
An Nhược Hi bị chen họng, khó chịu cứ mắc ở đó, nếu nàng có khí phách thì nên quay đầu bước đi ngay.
Nhưng một khi đã đi như vậy, cơ hội sẽ chẳng còn nữa. An Nhược Hi cắn môi, quả thật trong lòng rất không phục. Nàng lại ngẩng đầu lén nhìn Tiết Tự Nhiên, hắn cũng đang nhìn nàng. Lần này An Nhược Hi dày mặt không tránh né ánh mắt đấy nữa. Con ngươi của hắn tựa nai con vậy, trắng đen rõ ràng, thật là đẹp mắt. Lông mi rất dài, còn thanh tú hơn cả cô nương bình thường nữa. Khóe miệng hơi vểnh, hồ như có sự bá đạo ngang ngược, vừa nãy nghe hắn nói chuyện, có lẽ tính khí cũng không tốt lắm.
An Nhược Hi lại cắn môi, sau một hồi cân nhắc mới khó khăn mở miệng: “Có lẽ, có lẽ cao tăng nói đúng thì sao. Ngộ nhỡ, bát tự tương thích có thể phù hộ số mệnh của huynh…”
Tiết Tự Nhiên khẽ cười: “Nếu có thể như vậy, trên đời này đâu còn có người chết vì bệnh nữa.”
Nói có lý, An Nhược Hi không phản bác được.
Tiết Tự Nhiên lại nói: “Hơn nữa, mấy câu gạt người ấy, không chừng có kẻ đã mua chuộc đại sư, cố ý để đại sư nói ra những lời đó, hẳn trong đó có mưu đồ khác.”
An Nhược Hi ngẫm nghĩ những lời này, quả thật không đúng lắm, vậy là giải thích: “Ý ta là, nếu có cô nương nào mưu đồ công tử như thế thì công tử cũng nên vui… À không đúng, bát tự là ta mà. Vậy chắc chắn không phải mưu đồ gì rồi, là đại sư nghiêm túc phê mệnh, nếu không sao có thể vừa khéo như thế.”
Tiết Tự Nhiên tiếp tục trừng nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

