An Nhược Thần lại nói: "Ta và Tiền lão gia từng có hôn ước, tuy sau đó đã giải trừ rồi, nhưng trong lòng Tiền lão gia đã sinh hận, ta biết cả. Chuyện này tướng quân cũng biết, nay ta và tướng quân nghị hôn, ta sẽ đích thân đến chào Tiền lão gia, tránh Tiền lão gia có vọng tưởng hay hiểu lầm gì. Ngoài ra, tiếng tăm con người Tiền lão gia không tốt lành gì, tướng quân cũng không muốn dính líu gì đến lão, con gái của An gia, nghị hôn với nhà nào cũng được, nhưng Tiền gia thì bỏ đi. Xin An lão gia nhớ rõ chuyện này. Nếu không làm tướng quân phiền lòng thì ta cũng không trấn an được."
An Nhược Hi cúi đầu, che giấu vẻ mặt vui mừng của mình. Đại tỷ muốn đích thân đi giao thủ với Tiền Bùi sao? Không còn đem nàng ra làm lá chắn sai khiến nữa?"
Lúc này Đoàn Thị phòng bốn lại mở miệng giảng hòa, nói: "Đại cô nương có phúc này thì tự nhiên cũng là phúc của An gia chúng ta.An gia chúng ta được dính phúc, sau này nhất định sẽ tốt đẹp. Đại cô nuonwg gả đi, không cần biết ai chủ hôn ai lo liệu, An gia vẫn luôn là nhà mẹ đẻ, đại cô nương cũng nên thường về thăm, như thế mới không phụ tình ý giữa bọn ta và đại cô nương."
"Chính là đạo lý này đây." Tiết Thị phòng ba cười tủm tỉm phụ họa, "Trong lòng đại cô nương có An gia, tất cả chúng ta đều nhớ đại cô nương. Nói gì đi chăng nữa thì cũng là người một nhà, sau này thường xuyên qua lại là được. Có chuyện gì thì cũng có nhà mẹ đẻ hỗ trợ."
Đàm Thị cau mày liếc xéo Tiết Thị, đúng là đồ ba phải, thấy Đoàn Thị nói dễ nghe là ton hót phụ họa theo, đồ không biết xấu hổ.
An Nhược Thần và An Nhược Hi đồng thời nhìn Đoàn Thị. Đoàn Thị trông có vẻ không đến nỗi suy sập, ăn mặc thỏ đáng, y phục gọn gàng, trang điểm tinh tế, lấy lại được dáng vẻ của lúc trước. Chỉ là những lời nói khôn khéo đó thường do Đàm Thị nói ra, chứ xuất phát từ Đoàn Thị thì thật đúng là làm người ta kinh ngạc.
An Chi Phủ cũng không có lòng dạ nào mà để ý đến điều ấy, chỉ biết bám chặt lối thoát, túm lấy cái từ "nhà mẹ đẻ" này, tuôn một tràng khách sáo với thái thú phu nhân, tỏ ý nếu cần An gia chuẩn bị gì thì cứ nói thẳng, của hồi muôn sẽ luôn sẵn có. Lúc trước khi An Nhược Thần và Tiền Bùi đính hôn, của hồi môn đều đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi.
Đàm Thị âm thầm đưa chân đá An Chi Phủ, An Chi Phủ vội lấy lại tinh thần, chuyển đề tài, lại nói dĩ nhiên những thứ kia không thích hợp, đổi mới hết, thay mới toàn bộ.
"Được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
