Lúc này Long Đại lấy trong ngực ra một khối lệnh bài làm từ ngọc, bên trên khắc chữ "Long". Hắn đặt lệnh bài lên bàn, đẩy đến trước mặt An Nhược Thần, nói: "Đi tìm cô là chủ yếu là muốn đưa cô cái này. Lúc ta không có ở đây, nếu gặp phải tình hình nguy cấp, nhớ lấy, là tình hình nguy cấp, không ai có thể làm chủ thay cô, cô có thể dùng lệnh bài này để điều động binh tướng."
An Nhược Thần khiếp hãi nhìn, thứ này nóng bỏng tay, nào dám muốn.
"Tôi hy vọng không có ngày cô phải dùng đến nó, dù sao với thân phận địa vị của cô, dùng thứ này cũng khá tốn sức. Dùng không xong sẽ khiến người nói ra nói vào, cũng dễ rước họa."
An Nhược Thần bị chặn họng, vội nịnh nọt: "Thực dụng, thực dụng chứ. Giống tướng quân dạy tôi dùng chủy thủ vậy, nếu tôi có bản lĩnh luyện tập tốt thì sẽ giết được địch, nhưng nếu không tập đàng hoàng thì sẽ làm mình bị thương."
"Vậy thì luyện cho tốt vào!" Long Đại sầm mặt.
"Ờ." Cầm thì cầm, ai còn sợ thứ tốt chứ. An Nhược Thần nhét lệnh bài vào ngực. Nghĩ đi nghĩ lại thì có hơi sợ, "Tướng quân, nếu lệnh bài này rơi vào tay người khác, liệu có phải bọn họ cũng có thể điều binh không?"
"Đúng thế." Long Đại cố ý trợn nàng.
An Nhược Thần nhăn nhó mặt mày, nên mới bảo mình lỗ mãng kíc động rồi mà, bây giờ rút lui có kịp không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



