Lưu Tắc trở tay tát lên mặt Triệu Giai Hoa, quát lên: "Nói thật đi!"
Lại một tiếng "bốp" nặng nề vang lên, mặt Triệu Giai Hoa bị đánh lệch sang một bên, khóe môi nàng nứt toác, một tia máu chảy ra.
Triệu Giai Hoa đau đớn nhíu chặt chân mày, nhưng khi quay mặt lại thì đã trở nên bình tĩnh. Nàng nói đều đều: "Con bé chết rồi. Bbị chàng tàn nhẫn sát hại hay hà hiếp bán đi, còn không bằng để tự tay ta tiễn nó ra đi bình thản không đau đớn."
"Nói dối! Làm sao nàng có thể làm con bé bị thương được!" Lưu Tắc hét to.
"Sau khi biết chàng đã làm những chuyện đó, không có gì là ta không nỡ cả." Triệu Giai Hoa lạnh lùng nhìn y, "Triệu công tử từng tới tìm ta, đúng thế phải không? Chàng ấy thoát chết rồi, mà vẫn chưa chết, có phải chàng rất ngạc nhiên đúng không?"
Lưu Tắc giật nẩy, "Làm sao nàng biết những điều này."
"Từ bà mối hám của, lột lấy vàng bạc trang sức trên người chàng ấy đi bán. Lúc ta đi dạo tiệm thì thấy được nhẫn và ngọc trụy đeo hông của chàng ấy, sau khinghe ngóng, cuối cùng biết được là Từ bà mối làm. Nên ta mới đi hỏi nàng ta."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)