An Nhược Thần đứng lên, hít sâu một hơi.
"Nếu lúc phán đoán ra được rốt cuộc nhốt nàng ta vào thù thẩm tra nghiêm ngặt hay cứ để nàng ta ở ngoài dụ địch, bên nào có giá trị hơn, thì đó chính là thời cơ thích hợp để bắt giữ."
Lời của Long Đại quanh quẩn bên tai. An Nhược Thần đi về phía Tạ Cương, cảm thấy lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, khá căng thẳng.
Nàng đưa ra quyết định, khẽ lắc đầu với Tạ Cương.
Tạ Cương làm như không có chuyện gì xảy ra mà nói: "Thái thú đại nhân cũng đã tra hỏi xong rồi, tạm thời còn chưa có manh mối rõ ràng."
An Nhược Thần khẽ hỏi: "Không biết Tạ đại nhân còn có gì dặn dò?"
Tạ Cương im lặng một hồi. An Nhược Thần đoán có lẽ hắn đang nhĩ có nên tiếp nhận phán đoán của nàng hay không.
"Đi về trước đi." Tạ Cương nói như vậy.
An Nhược Thần không biết lòng mình thấy nhẹ nhòm hay càng căng thẳng nữa. Nàng đi theo Tạ Cương ra ngoài, lúc bước ra ngưỡng cửa thì ngoái đầu lại nhìn, Triệu Giai Hoa mải nhìn Lưu Tắc, còn Lưu Tắc thì như cảm nhận được ánh mắt quna sát, cũng quay đầu nhìn An Nhược Thần.
An Nhược Thần làm lễ với y, Lưu Tắc liền đáp lễ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

