<!---->Diêu Văn Hải đi ra khỏi phòng, trông thấy tiểu cô nương ngồi trong sân. Đó là người mà tối qua tráng hán dùng roi đã đưa đến, nói cô nương này cũng là người gặp nạn, để bọn họ cùng làm bạn với nhau, chăm sóc lẫn nhau.
An Nhược Phương nói: “Ta hỏi rồi, sẽ có người đến đưa đồ ăn, vật dụng sinh hoạt cho chúng ta, nhưng để tránh lộ phong thanh, nên sẽ không có người đến phục vụ.”
Diêu Văn Hải cau mày: “Bổn thiếu gia không quan tâm có người hầu hay không.” Ý cậu nói là nam nữ thụ thụ bất thân.
An Nhược Phương lại nhìn cậu lần nữa: “Không phải huynh gặp nạn tránh kẻ thù à? Nếu đã có chỗ yên thân, bảo toàn tính mạng thì nên cảm kích đi chứ. Nếu bất mãn thì cứ đi đi. Ở cửa cũng không có kẻ xấu cản huynh.”
Diêu Văn Hải nghẹn lời, lúc này mới phát hiện ra: “Cô đang nổi giận với ta đấy à?”
An Nhược Phương nói: “Không phải ta đang nói chuyện với huynh đây sao?”
Diêu Văn Hải bước đến, ngồi đối diện An Nhược Phương, hỏi nàng: “Cô tên gì?”
“Tịnh Nhi.”
Diêu Văn Hải nhướn mày: “Tên giả?”
“Không hẳn. Là tên do ân nhân cứu mạng ta đặt cho.”
“Vậy ân nhân cứu mạng kia của cô đâu?”
“Bà ấy nói không thể bảo vệ ta tiếp được nữa, đi theo bà ấy quá nguy hiểm, nhưng ta cũng không thể về nhà.” An Nhược Phương vừa nói, ánh mắt trôi giạt đến đầu tường, trong đêm qua, sư thái lại một mực đi theo nàng. Nàng thu xếp ổn thỏa ở đây xong, ngẩng đầu lên nhìn sư thái đang dõi theo nàng ở đầu tường. Sư thái không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn nàng, sau đó gật đầu mỉm cười, như đang khích lệ nàng. Nàng muốn nói gì đấy với sư thái, nhưng sư thái đã nghiêng đầu đi.
Diêu Văn Hải đợi cả nửa buổi, nhưng An Nhược Phương không nói gì thêm nữa. Diêu Văn Hải cũng nhìn theo tầm mắt của nàng, đầu tường không có gì, trên cây cũng không có, trên trời càng không có gì đặc biệt cả, thế nàng ta đang nhìn gì vậy?
“Tịnh Nhi.” Diêu Văn Hải hỏi nàng: “Cô có biết đây là đâu không?”
“Không biết.”
“Cô đến để giám thị ta à?”
“Không phải.”
“Ngươi có biết công tử đó là ai không?”
“Biết.”
“Là ai?”
An Nhược Phương nói: “Không ai bảo ta nói với huynh cả.”
Diêu Văn Hải: “…” Ý là không nói cho hắn biết đúng không?
“Thế người đó tốt hay xấu?”
“Chắc là người tốt.” An Nhược Phương đáp.
Diêu Văn Hải cứng mặt nhìn nàng, “chắc” là cái quỷ gì. Phải thì nói phải, không phải thì nói không phải. Diêu Văn Hải phiền não đổi tư thế ngồi khác, hỏi lại: “Vậy cô có biết ta phải ở đây bao lâu không?”
“Tự ta cũng không biết mình phải ở đây bao lâu, sao biết việc huynh được.”
Cuối cùng Diêu Văn Hải cũng nếm mùi thất bại, cau mày mất hứng: “Nếu đã cùng gặp nạn, cô không thể thân thiện hơn được à?”
“Thế nào là thân thiện?” An Nhược Phương quay đầu nhìn cậu: “An ủi huynh đừng cuống, mọi chuyện rồi sẽ ổn? Ta không biết sau này ra sao, ta không thể an ủi huynh được. Ngay cả việc huynh đã xảy ra chuyện gì ta cũng không biết, thì sao ta an ủi được huynh. Chuyện của chính ta ta còn chẳng quan tâm, cũng không muốn an ủi huynh.”
“Ta mới nói một câu mà cô trả lại ta cả sào, như thế chính là không thân thiện.”
An Nhược Phương dứt khoát im miệng.
Diêu Văn Hải đợi cả buổi, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cô gặp chuyện gì mà phải trốn ở đây thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


