<!---->Lục đại nương vừa ra khỏi quận phủ nha môn, liền thấy một loạt âm thanh hỗn tạp ở sau lưng. Bà nhanh chóng rẽ vào trong con hẻm, ló đầu ra nhìn về phía nha môn. Rất nhiều quân lính nha sai lớn tiếng hò hét, bao vây quanh cửa nha phủ.
Lục đại nương rụt đầu về, né tránh ánh mắt nhìn quanh tứ phía của chúng binh lính. Bà sửa lại tóc tai xiêm y, rồi bước đi như không có chuyện gì.
Vừa nãy trong nha môn xảy ra chuyện, bà cũng không biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chỉ nghe nói Bạch Anh đại nhân bị đâm, thái thú bị oan, bây giờ các vệ binh của Bạch đại nhân và nha sai của thái thú đang đánh nhau. Phương quản sự cho người đến thả bà và Điền Khánh, Lư Chính ra. Điền Khánh bảo bà tách ra đi, còn hắn và Lư Chính sẽ đi tìm cô nương. Lục đại nương cảm thấy có lý, bà không chạy nhanh, chỉ làm liên lụy đến bọn họ.
Nha sai do Phương quản sự tìm đến thấy thế, vội dẫn bà chạy về phía cửa hông, nhân lúc tạm thời ở đó không có ai thì để bà đi.
Lục đại nương vững bước đi về phía trước, thầm vui vì đã đi trước một bước, nếu muộn hơn một lúc, chỉ sợ bà sẽ bị cản lại rồi. Trong lòng nhớ đến an nguy của An Nhược Thần, nhưng cũng biết hiện nay mình không thể giúp được gì.
Lục đại nương nhanh chóng trông thấy tửu lâu Chiêu Phúc, bà rẽ vào con phố sau, nhặt mấy viên đá, ném vào cửa sổ ở một gian phòng. Cửa sổ nhanh chóng bị người ta mở ra, Lục đại nương dán mình bên tường, nhìn người nhô đầu ra, lúc này mới xuất hiện.
Tề Chinh thấy Lục đại nương, đang định gọi bà thì lại thấy Lục đại nương đặt ngón tay lên môi, ra hiệu chớ lên tiếng.
Không lâu sau, Lục đại nương bị dẫn đến trước mặt Triệu Giai Hoa.
Triệu Giai Hoa nhìn Lục đại nương không ngừng than thở: “Ta nợ An Nhược Thần quá nhiều rồi, đúng thế không?”
Tề Chinh đứng cạnh tính mở miệng, thì Triệu Giai Hoa lại hỏi Lục đại nương: “Có ai thấy đại nương không?”
“Chắc là không.” Lục đại nương đáp.
Tề Chinh cũng cướp lời: “Đệ đã dẫn mấy người gác cổng và những người khác đi chỗ khác rồi, để Lục đại nương âm thầm vào.”
Lúc này Triệu Giai Hoa mới giãn nét mặt.
Lục đại nương vội nói: “Ta sẽ không ở lâu tránh phiền toái, chẳng qua là cần Triệu lão bản giúp sức.”
“Dĩ nhiên cần ta giúp rồi, nếu không đại nương đến đây làm gì.”
“Trước khi biết rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ta không thể về lầu Tử Vân được. Cô nương nhà ta từng thu xếp một căn nhà ở trong thành lúc cần dùng gấp, ta có chỗ ở rồi. Nhưng ta cần ít y phục thức ăn, cả bạc nữa.”
Lục đại nương lắc đầu nói: “Ta không thể đi được, trong thành cần người lo liệu dọn vén, bất kể cô nương có ra sao, ta cũng phải ở lại trong thành trông nom.”
Triệu Giai Hoa nói: “An Nhược Thần cho bà uống mê dược gì thế, bà nói xem bà có tội gì, đang toan tính gì?”
“Không có toan tính gì cả. Chỉ là dù sao chuyện cũng phải có người làm. Nếu hán tử nhà ta còn sống, nhất định cũng sẽ thế.” Lục đại nương không muốn vòng vo nói nhảm nhiều, lại hỏi: “Triệu lão bản này, cô nói đã đưa một người đi là thế nào? Sau khi ta bị dẫn đi, cô nương có sắp xếp chuyện gì để Triệu lão bản giúp không?”
Triệu Giai Hoa kể lại chuyện của Xuân Hiểu, một lần nữa khuyên Lục đại nương ra khỏi thành lánh nạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



