<!---->“Không muốn chết thì cấm nhúc nhích.” Một giọng nam nhỏ tiếng nói bên tai nàng.
Tim An Nhược Thần dừng nửa nhịp, nàng thở rất nhẹ, không dám cử động, kiếm dán trên da thịt nơi cổ nàng, chỉ rạch một đường dù không chết cũng rất đau.
“Không muốn chết”, ý là người này cũng không định giết nàng.
An Nhược Thần chớp mắt mấy lần, lấy lại bình tĩnh mà hỏi: “Không nhúc nhích là không nhúc nhích thế nào? Ta cứ đứng như vậy là được, hay cần làm gì khác?”
Giọng nam kia nói: “Từ từ xoay người lại, rời khỏi chỗ này, về phòng của ngươi đi.”
An Nhược Thần chậm rãi xoay người, nàng dán vào tường dịch chuyển, người nọ không thể cứ đi theo sau lưng nàng được, thế là An Nhược Thần thấy dáng vẻ của hắn —— nha đầu Hầu Vũ.
Hầu Vũ nói: “Cấm giở trò, đi.” Hắn đè kiếm trong tay xuống. An Nhược Thần thấy ở cổ đau nhói, nghĩ chắc hẳn đã bị thương rồi.
An Nhược Thần không giãy giụa, thuận theo đó mà bước đi, nàng đi rất chậm, mãi rất lâu mới đi được hai bước. Nàng phải nghĩ cách. Không thể quay về căn phòng kia được, nơi đó là lao ngục, bọn họ giam giữ nàng nhất định là có ý xấu, nếu bọn họ muốn đối phó tướng quân, nhưng giờ tướng quân đã đánh thắng trận, bọn họ không còn yếu điểm nào khác, chắc chắn chỉ có thể đem nàng ra uy hiếp.
Uy hiếp cái gì thì nàng không biết. Nhưng nàng cũng không muốn trở thành công cụ làm tổn thương tướng quân.
“Đi mau.” Hầu Vũ thấp giọng quát.
An Nhược Thần khóc không ra tiếng: “Sợ quá, không nhấc chân nổi nữa. Cả tay với vai ta đau nhức, ngay cả lưng cũng đau. Vừa nãy còn chạy nên bị trật khớp rồi.”
Hầu Vũ sửng sốt, bàn tay đè kiếm nới lỏng, không ngờ cô nương này lại đột nhiên giở trò vô liêm sỉ như thế. Hắn cắn răng nói: “Đừng có giở trò nữa, đi!”
“Ta với đại nhân không thù không oán…” An Nhược Thần xoay người, bắt đầu khóc với Hầu Vũ, “Vì sao đại nhân lại muốn đẩy ta vào chỗ chết.” Thôi thì cứ nói bậy bạ trước, để xem đối phương muốn nói gì? Nếu như hắn muốn giết nàng thì đã sớm ra tay rồi, nếu đã không giết, vậy thì cứ trò chuyện trước đi đã.
Hầu Vũ nhíu chặt mày, nếu không phải lo lắng gây ra động tĩnh lớn thì hắn rất muốn tát hai phát đau điếng để cô nương này khóc đủ, “Nếu ngươi nghe lời thì ta sẽ không giết ngươi. Nhưng người khác thì chưa chắc.”
Đầu óc An Nhược Thần xoay chuyển nhanh, người khác là ai?
Nàng tiếp tục thấp giọng: “Ta với đại nhân khác cũng không thù oán mà, tứ di nương ta đã chết, cũng không liên quan gì đến ta, nếu các đại nhân tìm được chứng cứ thì đã nhốt ta vào ngục từ lâu rồi.”
“Chưa đến lượt bọn ta ra lệnh nhốt ngươi vào ngục.” Hầu Vũ nói: “Đi nhanh lên! Nếu không ta sẽ rạch mặt ngươi, chém tay ngươi.” Còn chưa nói hết, thì bất chợt cửa thư phòng vang lên tiếng “sầm” thật lớn, có một người lao ra từ trong cửa sổ.
Biến cố bất ngờ dọa Hầu Vũ giật mình, theo bản năng hắn quay đầu lại nhìn.
Kỳ thực trong tay An Nhược Thần đã sớm nắm chặt chủy thủ, tự biết tình thế không ổn nên nàng luôn mang theo trong người từ lầu Tử Vân đến, nhằm đề phòng bất trắc, may mắn bây giờ có dịp dùng đến. Nàng nhân lúc Hầu Vũ quay đầu, rút chủy thủ ra đâm thẳng vào ngực hắn.
Đâm hết toàn lực, nhưng nàng người thấp, đâm một phát cũng không trúng chỗ hiểm của Hầu Vũ. Hầu Vũ cũng phản ứng nhanh, thoáng thấy An Nhược Thần hành động thì nhanh chóng lùi ra sau, nhưng vẫn bị đâm trúng, hắn kêu thảm một tiếng rồi lùi lại mấy bước nữa, che kín vết thương. Máu nhiễm đỏ xiêm y của hắn, hắn bật thốt trong giận dữ.
An Nhược Thần cũng mặc kệ bị thương ở đâu, cũng bất kể phản ứng của Hầu Vũ. Nàng đâm xong liền bỏ chạy, động tác mau lẹ, khiến thái thú đại nhân đang nhảy cửa sổ chạy thoát phải trợn mắt há mồm.
Đây là An Nhược Thần bị trọng thương đó sao? Vì sao lại chạy đến đây? Còn ăn mặc như thế nữa? Giả mạo nha sai là muốn làm gì? Nhưng không kịp ngẫm nghĩ nữa, ở sau lưng đã có người ở trong phòng đuổi đến đây, đợi đến khi Diêu Côn kịp hoàn hồn thì phát hiện mình đang chạy theo An Nhược Thần.
Các vệ binh cũng lớn tiếng kêu: “Đám nghịch thần tặc tử các ngươi lại dám tạo phản. Thái thú Diêu Côn mưu sát Bạch đại nhân, bọn ta phụng mệnh bắt hắn lại.”
Đám hộ viện này phụng mệnh Chu quản sự đến, một lòng trung thành với Diêu Côn, mà các bổ khoái nha sai cũng trung thành giống thế, há lại nghe theo sắp xếp của các vệ binh này. Vừa gắng sức chém cự chống trả vừa gào lên: “Nói bậy bạ, rõ ràng là các ngươi muốn mưu hại thái thú đại nhân!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)