<!---->Mới sáng sớm An Chi Phủ đã nhận được chỉ thị của Tiền Thế Tân, một là nhà ở huyện Phúc An đã chuẩn bị xong, trong hai ngày tới sẽ sắp xếp để Đoàn Thị chuyển qua. Hai là Tiền Thế Tân đề xuất nhân lúc này chuyển bài vị của mẫu thân An Nhược Thần ra khỏi từ đường An gia, để trống vị trí chính thất cho Đàm Thị.
Người truyền lời chính là vị tiên sinh kia ở An gia, họ Lý. Hắn nói đây là chủ ý của hắn, Tiền Thế Tân cũng cảm thấy không tệ. Dù sao nay Đàm Thị đã được phù chính, An Vinh Quý cũng coi như là con trai trưởng, có danh phận trên gia phả thì cho Đàm Thị nhiều chính là cho An Vinh Quý nhiều. Sau này An Vinh Quý một đường thăng quan, sẽ không có ai đem xuất thân của hắn ra nói này nọ cả.
An Chi Phủ không để ý đến việc này lắm, ông ta chỉ là thương nhân biên thành, nào chú trọng đến những thứ này. Ông ta chỉ biết kiếm tiền, có thể không hiểu những việc trong ấy lắm. Những người làm ăn xung quanh hắn nào có ai để ý thân phận con trai trưởng gì đâu, đưa tiền là được. Đút lót đủ là mua bán gì cũng thành. Cái gì mà tông tộc từ đường bài vị danh phận gia tộc đấy, đó là thứ Phạm Thị mẫu thân An Nhược Thần để ý nhất, lúc sống cứ luôn lải nhải mãi không dứt, khiến ông ta đâm chán ghét. Không ngờ hôm nay chuyện này lại bị đem ra nói.
An Chi Phủ thấy Đàm Thị tích cực nhữ thế, lại nghĩ đến dáng vẻ điềm đạm đáng yêu của Đoàn Thị thì có phần do dự. Ông ta lại nghĩ một lát, sau đó gật đầu đồng ý, giao chuyện cho Đàm Thị làm, còn mình thì ra ngoài, mắt không thấy tâm không phiền.
Đàm Thị thấy ông như thế là nhìn ra tâm tư ngay, sợ ông quay về lại đổi ý, thế nên cấp tốc mời tiên sinh đến, bàn luận một hồi xong thì thỉnh bài vị của Phạm Thị đi, gói kỹ vải trắng rồi đặt trong viện tử cũ của Phạm Thị đã, đợi xử lý xong chuyện dời mộ phần thì sẽ lại đưa bài vị đi.
Chuyện này đã kinh động đến các phòng, mọi người rối rít đến hỏi thăm. Đàm Thị giải thích một hồi, lấy lý do bát tự phong thủy trừ tà an trạch ra, nói là tiên sinh đã tính rồi, bát tự của Phạm Thị không hợp với An gia, rước lấy không ít tai họa. Nay trong nhà đang vào thời điểm chuyển vận, nên điều chỉnh chút gì đó. Tất cả đều là do lão gia quyết định, bà chỉ làm việc theo sai bảo mà thôi.
Mọi người nghe thế, tự nhiên cũng không nói nữa. Nhưng Đoàn Thị lại nhảy ra, lạnh lùng hỏi: “Vậy dọn dẹp đồ đạc của ta, cũng là để trừ tà yên trạch?”
Đàm Thị hất cằm: “Ngươi bị bệnh, lão gia thương xót ngươi nên để ngươi ra ngoài yên tĩnh nghỉ ngơi.”
“Nói dễ nghe nhỉ.” Hôm qua Đoàn Thị nghe An Nhược Hi quay về nói An Nhược Thần cũng không biết tung tích của An Nhược Phương, bà ta liền làm ầm lên. Một đêm trôi qua, oán khí và phiền não chỉ có tăng chứ không giảm, giờ lại gặp phải chuyện bị đuổi đi đây, nhất thời lửa giận bốc lên. “Đàm Tĩnh Hoa, ngươi đúng là đồ lòng lang dạ sói. Phạm Tâm Nhàn đã chết nhiều năm thế rồi, ngay cả bài vị nàng ta ngươi cũng không ta, có phải bước tiếp là định đi đào mộ phần của nàng ta không? Ngươi không sợ nàng ta hóa thành ác quỷ tìm ngươi tính sổ sao!”
Đàm Thị tức đến mức cơn giận bốc cao ba trượng, “Đồ tiện nhân ngươi, lại muốn bị đánh nữa hả?”
“Đánh đi.” Đoàn Thị quát, “Đánh ta đến chết luôn đi. Ngươi thử nhìn đi, xem ta chết rồi có tìm ngươi không! Lúc còn sống ta không đấu lại được ngươi, vừa hay chết rồi có thể thử lại lần nữa.” Đoàn Thị quay sang Tiết Thị phòng ba, Liêu Thị phòng năm mà nói: “Các ngươi nhìn đi, cứ nhìn đi, nàng ta dọn bài vị của Phạm Thị xong là sẽ giết chết ta, tiếp đến chính là các ngươi! Cả cái nhà lớn như thế nhưng chỉ chứa chấp một phòng nàng ta, những người khác đều là dư thừa, nàng ta không muốn ai được tốt cả, cũng sẽ không buông tha cho bất kỳ ai đâu. Đầu tiên là đại cô nương và Phương Nhi của ta, tiếp theo chính là Lan Nhi nhà ngươi, còn cả ngươi nữa, ngươi phải cẩn thận nhất, ngươi sinh con trai, ngươi lại dám sinh con trai, tiện nhân kia hận lắm cho xem. Ngươi cứ chờ mà xem, xử lý xong tất cả mọi người, nàng ta sẽ không bỏ qua con trai ngươi đâu. Con trai ngươi có thể bình an lớn lên được ư?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

