<!---->Diêu Côn để Phương Nguyên đưa tin đến An Nhược Thần, báo hiệu cho nàng biết. An Nhược Thần nghe cũng hiểu rõ, suy nghĩ cả đêm.
Nghe tin Đại Tiêu đã thua trong cuộc chiến tiền tuyến. Còn Bạch Anh lại coi việc này là sơ hở để bẩm báo với Lương Đức Hạo đại nhân. Nếu như tiền tuyến thất bại, lùi về sau phòng thủ, vậy thì dù chỉ một thôn hay một trấn, e rằng cái danh tướng quân dẫn chiến vô lực sẽ thành thật. Nếu như phải gánh vác tội danh làm hỏng chuyện, rối loạn quân kỷ, từ đó dẫn đến thất trận, chỉ sợ tướng quân sẽ bị đám người này gây khó dễ, không thể phản bác.
An Nhược Thần không tin Long Đại thua trận. Hắn chưa từng để lộ lo lắng bao giờ, luôn tin sẽ nắm được thắng lợi. Chỉ là hắn không hy vọng sẽ khai chiến. Chí ít trong tình hình mà An Nhược Thần biết thì là như thế. Nàng vẫn nhớ tướng quân từng nói, một khi khai chiến thì vô luận là thắng hay bại, đều luôn có đổ máu hy sinh. Võ tướng không sợ chiến, nhưng cũng không cần chiến.
An Nhược Thần nhếch môi, vậy là do Nam Tần giấu thực lực, làm tướng quân phán đoán sai tình thế? Hay là do Sở tướng quân cố chấp, che giấu tình hình thật với tướng quân?
Trao đổi tù bình, đổi lại tình thế ổn định. Phương Nguyên nói Bạch đại nhân rất không vui trước chuyện này, cảm thấy để lộ yếu đuối như vậy sẽ dập tắt quân uy, làm kẻ địch phách lối, rước lấy khinh thường. Nhưng An Nhược Thần lại không nghĩ thế, nàng đoán chắc chắn tướng quân có mưu đồ khác, ví dụ như là, có người, phải quay trở lại Nam Tần —— Tào Nhất Hàm.
Bất an cả đêm, ngày hôm sau An Nhược Thần dậy từ sáng sớm, chỉnh đốn trang phục, bày thế trận đón đợi. Vì để Bạch Anh có ấn tượng tốt nên An Nhược Thần ăn mặc trang điểm rất đoan trang giản dị, khắp nơi trong lầu cũng duy trì hình dáng cũ, không dám sắp đặt trang trí, chỉ sợ có lời ra lời vào, sẽ khiến Bạch Anh chán ghét.
Còn chưa đợi được Bạch Anh đến thì đã nhận được phong thư của Long Đại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

