<!---->An Nhược Thần ngồi lên xe ngựa, thuận lợi rời đi.
Lư Chính ngẩn người, nói: “Có đây.”
“Giờ huynh đi tìm nhị muội ta đi, xem tình hình bên muội ấy thế nào rồi. Nếu không có cơ hội gặp riêng thì cứ nói với muội ấy, bảo muội ấy về chuyển lời, chuyện hôm nay chưa xong đâu, ta sẽ không cam tâm bỏ qua.”
Lư Chính đáp một tiếng, biết ý của An Nhược Thần là lúc dọa nàng ta thì âm thầm đưa thuốc. Như thế sẽ không khiến An Nhược Hi hiểu lầm, lại có thể nhân cơ hội đó thăm dò huyền cơ trong chuyện hôm nay của An gia. Lư Chính dặn Điền Khánh và vệ binh bảo vệ An Nhược Thần, còn mình thúc ngựa mau chóng quay đầu đi.
Về phía An Nhược Hi, sau khi biết tình cảnh của mình thì nàng sợ hãi toát cả mồ hôi lạnh. Nàng vén màn kiệu lên hô to “cứu mạng”, vừa dùng sức lắc kiệu vừa gắng sức hét lớn! Nhưng nàng không nhìn thấy bóng người của bất kỳ ai cả, cũng không nghe thấy tiếng người.
Chợt cỗ kiệu dừng lại, màn kiệu bị xốc lên, kiệu phu đằng trước sáp lại gần, hung dữ nói với nàng: “Im mồm! Nếu không sẽ giết ngươi ngay bây giờ!”
An Nhược Hi chẳng nghĩ ngợi gì, giơ tay tát một phát.
Kiệu phu kia giật mình, không ngờ rằng An Nhược Hi lại dám đánh mình. Hắn chửi một tiếng, vươn tay kéo An Nhược Hi ra.
An Nhược Hi lại hét lần nữa, “Cứu với! Cứu tôi với!”
Kiệu phu đưa tay bịt miệng nàng lại, nhưng nàng nhanh chóng há miệng cắn lấy. Kiệu phu bị đau nới lỏng tay ra, hất tay tát An Nhược Hi một cái, mặt nàng ngoảnh phắt sang một bên, hai tay đánh bậy bạ, mười ngón tay cào lên mặt gã.
Kiệu phu khác chạy đến, cầm vải nhét vào miệng An Nhược Hi, cùng với gã kiệu phu trước đó khống chế An Nhược Hi kéo nàng vào trong một con hẻm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)