Đợi đã! Lúc này An Nhược Thần mới ý thức được địa chỉ tên người vừa viết cho nàng lại quan trọng đến thế! Quản lý tiền nong đấy!
Nàng vội lấy ra nhìn lần nữa. Tiền trang Chính Quảng ở thành Lan, Tôn chưởng quỹ. Đúng là tiền trang thật này! Long gia lại còn mở cả tiền trang nữa, ánh vàng lấp la lấp lánh.
“Lúc nàng tìm hắn sẽ có ám hiệu, phải nói mình là lão bản sòng bạc, thích nhất xúc xắc mặt sáu. Lúc viết thư cũng thế, hắn sẽ biết ngay là nàng.”
An Nhược Thần gật đầu cái rụp, đúng thế, phải có ám hiệu, nếu không cứ cô nương nào đến nói quen Long đại tướng quân, muốn lấy tiền, vậy Long gia bọn họ thua lỗ nhiều lắm rồi. “Xúc xắc mặt sáu là đặt cược tiểu đại ấy ạ? Ý chỉ Long Đại sao?”
“Ừ. Người bình thường ngoài kinh thành hoặc không quen biết chỉ biết tên họ ta là Long Đằng.”
“Vậy mọi người ở bình thường cũng gọi tướng quân là Long Đại ạ?”
“Bình thường thì gọi tướng quân. Không thì thêm một chữ gia* phía sau thôi.”
(*Chữ gia/爷này là cách xưng hô như ngài hay lão gia.)
“Đệ đệ của tướng quân tên gì?”
“Nhị đệ Long Dược, tam đệ Long Phi.”
“Là Long Nhị, Long Tam ạ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)