Diêu Côn điều tra Đường Hiên cẩn thận. Ông ta cho gọi những người liên quan trong lời thuật của Đường Hiên —— lão bản cùng tửu nhị trà trang, trà lâu và quán cơm đến hỏi. Lại phái người đến huyện Phúc An kiểm chứng nơi ở của Đường Hiên. Tất cả mọi người đều khai không khác Đường Hiên là bao. Đều nói Đường Hiên là một trà thương, người huyện Vân Hà quận Thạch Tây, đến bàn bạc mua bán lá trà với bọn họ, còn mang theo ít lá trà đặc sản của huyện Vân Hà cho họ thưởng thưởng thức, lại còn hỏi thăm tình trạng buôn bán lá trà ở quận Bình Nam cùng bọn họ, rồi hỏi thêm tình hình quan phủ với việc quản chế buôn bán tại biên giới, vân vân.
Nhưng với Diêu Côn điều này không được xem là bằng chứng, không nhớ ra được người này, chỉ dựa vào lời nói mà suy đoán gã từng đến đây, lại từ đó suy đoán mấy năm qua gã vẫn kinh doanh lá trà thì đúng là quá khiên cưỡng. Diêu Côn phái người cầm công hàm tra án nha môn đến nha môn huyện Vân Hà kiểm chứng thân phận của Đường Hiên, rồi ông ta lại thẩm phấn Đường Hiên lần nữa, hỏi gã điểm khả nghi khác: “Nếu đã muốn thông qua mậu dịch biên giới bán lá trà đến Nam Tần, rồi lại muốn buôn bán cùng trà hành trong thành Trung Lan, vậy vì sao muốn đến ở huyện Phúc An?”
Đường Hiên cười khổ, trấn định trả lời: “Đại nhân, nếu đại nhân tìm mấy trà lão bản kia hỏi rồi thì hẳn biết, thảo dân không ký được khế ước buôn bán, trung lan là quận thành, nơi nơi tiêu phí rất cao, ta chỉ có thể nán lại lâu chứ không thể ở lại ngay Trung Lan được. Huyện Phúc An thì ngay bên cạnh, lui tới cũng thuận lợi, ta ở đó cũng tiện nghi, hơn nữa cơ hội làm ăn trong thành Trung Lan không lớn, ta cũng muốn tranh thủ cơ hội ở huyện Phúc An.”
Nghe cũng hợp lý, quả thực Diêu Côn không tìm ra được sơ hở gì, nhưng ông ta lại có chiều nghiêng về suy đoán của An Nhược Thần, vẫn cảm thấy Đường Hiên khả nghi. Thế là ông ta lại nghĩ ra biện pháp, treo giải thưởng trong toàn quận, nếu có người có thể cung cấp được manh mối hữu dụng về thân phận hành tung hành động của Đường Hiên thì sẽ có thưởng.
Giải thưởng vừa được tung ra, người người trên phố trên phường đều bắt đầu vắt hết óc để nhớ ra “manh mối hữu dụng” trong trí nhớ, phu xe nói hắn từng chở một gã đàn ông mặt trò mắt nhỏ dài chiều cao trung bình, tuổi tác cũng xấp xỉ. Người bán bánh nướng nói hắn từng bán hai chiếc bánh nướng cho vị công tử có dáng vẻ kia. Người làm ruộng nói đã từng thấy công tử này ở đâu đi qua nơi nào… Văn thư tiên sinh ở nha môn phụ trách ghi chép bận rộn vô cùng, một ngày trôi qua, chỉ toàn là điều vô dụng.
Mà nghi ngờ của Diêu Côn lại càng sâu hơn. Một thương nhân ngoại lại, để lại dấu vết ở trong thành này, lại không có tung tích chắc chắn. Tới một nơi không mấy quen thuộc để tìm cơ hội làm ăn, vậy dù sao cũng phải ở khách điếm, xã giao với người khác, móc nối quan hệ mà tìm chỗ dựa chứ. Nhưng đây chỉ tìm nhóm lão bản trà hành trò chuyện chút là xong rồi ư? Hơn một tháng, chuyện hắn đã làm vì việc làm ăn của mình cũng quá ít rồi. Còn nữa, cuối năm mới tới thành Trung Lan, đang vào năm mới, cũng không phải là cơ hội tốt.
Diêu Côn cảm thấy nếu cứ điều tra tiếp, nhất định ông ta sẽ lôi ra chứng cứ. Nhưng đúng vào lúc này ông ta lại nhận được một tấm thiệp, Tiền Bùi hẹn gặp mặt ông ta. Diêu Côn vô cùng bất ngờ, nhớ lại Mông Giai Nguyệt từng nhắc đến nghi ngờ của An Nhược Thần, nhất thời trong lòng có dự cảm xấu.
Diêu Côn đi đến nơi hẹn. Tiền Bùi hẹn gặp ông ta ở một tử lâu. Diêu Côn chỉ mặc thường phục, tránh bị người ta ngó nghiêng.
Tiền Bùi thấy ông ta, khẽ cười mỉm: “Vốn là tiếc ngươi thờ ơ tình nghĩa thầy trò với ta, nhưng hôm nay xem ra, chúng ta vẫn có mấy phần ăn ý.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)