Phu thê nhị phòng là Bùi Phú Quý và Chu thị liếc nhìn nhau, trong mắt lóe lên cảm xúc phức tạp - sự phẫn nộ vì bị nhục nhã vẫn chưa tiêu tan, nhưng lại vì những lời này của Thẩm Ninh Hoan mà sâu thẳm trong tim dâng lên niềm vui sướng cuồng nhiệt.
Việc này nếu thành.
Thằng nhóc thúi nhà bọn họ lại sắp có thê tử rồi ư?
Thẩm Trung Thành nhìn gương mặt nghiêng bình lặng của nữ nhi, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Đứa nữ nhi này.
Từ nhỏ đã khác biệt với người thường.
Không chỉ cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, mà đối với sự việc còn có cái nhìn độc đáo của riêng mình, tài năng của con bé thường khiến ông ta cũng phải thầm kinh ngạc.
Điều hiếm có hơn chính là sự điềm tĩnh thong thả vượt xa tuổi tác, tựa như vạn sự vạn vật đều nằm trong tầm kiểm soát của con bé, chưa từng mất kiểm soát, chưa từng hoảng loạn.
"Ninh Hoan." Cuối cùng ông ta cũng thở dài một tiếng, giọng điệu dịu lại, mang theo sự ôn hòa hiếm hoi của một người cha: "Con nếu không muốn, vi phụ tuyệt đối không miễn cưỡng, dù sao đây cũng là chuyện cả đời của con, vẫn cần phải suy xét cẩn trọng!"
"Phụ thân yên tâm, con thấy nhị công tử người cũng không tệ, con gả qua đó nhất định sẽ không chịu ấm ức đâu!" Thẩm Ninh Hoan nhẹ nhàng ngắt lời, khóe môi nhếch lên một đường cong cực nhạt.
Còn vì sao nàng lại chắc chắn như vậy.
Đó là bởi vì.
Nàng từ nhỏ đã thức tỉnh năng lực "Tha tâm thông", trong phạm vi ba trượng, suy nghĩ trong lòng người khác không chỗ trốn tránh.
(Tha tâm thông là khả năng siêu nhiên dùng để đọc và thấu hiểu suy nghĩ, tâm tư hay ý niệm của người khác mà không cần họ phải nói ra.)
Giống như lúc này đây, tâm tư của mọi người trong sảnh ùa về như thủy triều, hỗn tạp huyên náo.
Uy Viễn Hầu đang thầm lặng cân nhắc lợi hại trong lòng: [Thẩm Ninh Hoan gả xuống nhị phòng, dẫu có ủy khuất cho con bé, nhưng có thể xoa dịu cơn giận của nhị phòng, bảo toàn thể diện Hầu phủ... Cô nương này bình tĩnh đến mức này, tuyệt đối không phải khuê tú tầm thường, gả vào nhị phòng, chưa chắc đã là chuyện xấu.]
Hầu phu nhân thầm oán giận nhi tử không nên thân, lại không nỡ từ bỏ mối nhân duyên tốt đẹp với Thẩm Ninh Hoan: [Đứa nhi tử ngốc của ta! Hoan nhi tài mạo nhường này, nếu có thể gả vào cửa, còn lo gì hầu phủ không hưng thịnh? Giờ thì hay rồi, lại để cho tên vô tích sự ở nhị phòng hời lớn...]
Phu thê nhị phòng trong lòng toàn là niềm vui sướng: [Đại tiểu thư Thẩm gia này... quả thật thấu tình đạt lý. Gả cho Từ Uyên, thực sự là đã ủy khuất cho con bé rồi, Từ Uyên mà dám phụ bạc con bé, cứ bắt con dâu ở lại giữ nhà luôn!]
Còn có vị "muội muội tốt" Thẩm Ninh Duyệt của nàng.
Lúc này đang quỳ trên mặt đất cúi đầu sụt sùi, ra dáng yếu ớt không thể tự lo liệu, trong lòng lại đắc ý vô cùng, tiếng lòng cuồn cuộn như thủy triều suýt trào ra ngoài:
Cứ ngỡ leo lên được chiếc giường của Bùi Từ Linh là có thể cướp đi tất cả ư?
Bùi Từ Linh hiện tại quả thực vô cùng thâm tình với ả ta.
Nhưng xét cho cùng một nam nhân ngay cả dục vọng của bản thân cũng không kiềm chế nổi, cái gọi là "tâm thâm tình" của hắn ta đáng giá được mấy đồng?
Lời hứa của hắn ta có thể kiên định được mấy khắc? Một nam nhân như thế, Thẩm Ninh Hoan nàng … Khinh bỉ chẳng buồn lấy.
Cứ nhường cho người muội muội "trọng sinh" tự cho là đúng đó đi.
Còn việc lựa chọn Bùi Từ Uyên...
Ánh mắt Thẩm Ninh Hoan khẽ dịch chuyển, tựa như vô tình lướt qua nam thanh niên mặc áo bào trắng ngà vẫn luôn khoanh tay đứng xem kịch vui nọ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

