- A? Cái cẩu quan này, vậy mà tham như vậy?
Giang Trần nghe nói là tang vật của Đỗ Như Hải, liền chửi ầm lên.
- Nguyên lai ở vương đô làm quan lợi nhuận như vậy a? Ta cũng nên lo lắng muốn nhập vương đô làm quan hay không a. Làm chư hầu có ý tứ gì chứ? Mỗi ngày chiến tranh, đổ máu chảy mồ hôi, quay đầu lại còn bị người chèn ép. Làm quan ở kinh thành thật tốt, tiểu quan như Đỗ Như Hải, vậy mà có thể tham nhiều như vậy! Ta nói ngươi dẫn ta tới nơi này muốn làm gì, không phải là muốn hủ hóa ta chứ? Nếu như là như vậy, ta chỉ có một câu… ngươi thắng, những vật này tranh thủ thời gian chuyển vào trong nhà của ta a.
Câu Ngọc công chúa bị bộ dạng nghiêm trang của hắn chọc cho nhịn không được cười một tiếng.
Đột nhiên, nàng phát hiện, cùng gia hỏa đáng giận này chung một chỗ, tâm tình sẽ rất buông lỏng. Người này, luôn có thể tìm được cơ hội giở trò quỷ, ở trong bộ dạng lơ đãng kia, lại luôn lộ ra một cỗ tinh thần rộng rãi lạc quan.
- Giang Trần, Vương huynh phân phó, những thứ kia, ngươi có thể tùy tiện chọn.
- Thật là ý định hủ hóa ta?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

