Chợ, trung tâm nơi đám đông tụ tập là hoạt động đối câu đối do Nghênh Xuân Lâu tổ chức. Dưới đài, người người chen chúc, mỗi khi có ai lên đài đều nhận được tiếng hoan hô của đám đông vây quanh.
Chưởng quầy của Nghênh Xuân Lâu đứng trên đài, phía sau là một tấm bảng gỗ lớn, trên tấm bảng có treo một bức hoành phi viết câu đối trên.
"Thiên thượng nguyệt viên, nhân gian nguyệt bán, nguyệt nguyệt nguyệt viên, phùng nguyệt bán." (Trên trời trăng tròn, nhân gian trăng khuyết, tháng tháng trăng tròn, gặp trăng khuyết.)
Phía dưới không ít thư sinh đã lên thử, nhưng đến giờ vẫn chưa có ai đối được một câu khiến người ta khen ngợi.
Quyển Quyển lẩm nhẩm câu đối này trong lòng một lần, ừm… chẳng có chút manh mối nào cả.
Cô bé chỉ là một con cá cá thôi mà ~ Cá cá chỉ cần ăn no uống đủ, vui vẻ mang lại hạnh phúc và vận may cho mọi người là được rồi ~
[Đúng rồi, sao đại ca không lên nhỉ?]
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Quyển Quyển, Ngư Thời Tự ôn hòa mỉm cười, xoa đầu cô bé, không nói gì.
Nhị ca Ngư Bá Chi không hứng thú với những thứ văn chương này, anh chàng cao lớn đảo mắt một vòng quanh những người đứng quanh đài, và ngay lập tức phát hiện ra một người quen.
“Đại ca, là Thái Tử điện hạ!”
Ngư Bá Chi khều tay Ngư Thời Tự, hạ giọng nói.
Không xa, Thái Tử mặc một thân hắc y đang ôm một đứa trẻ mặc áo khoác nhỏ màu hồng, cũng đang đứng xem náo nhiệt trong đám đông như họ.
“Có nên qua chào hỏi không?”
Lúc này, Cửu công chúa đang an nhàn nằm trong lòng Thái Tử, dường như cảm nhận được ánh mắt tò mò của Quyển Quyển, cô bé nhìn sang, ánh mắt của hai đứa trẻ cứ thế chạm nhau giữa không trung.
Sau đó, liền thấy Cửu công chúa mặt không biểu cảm dời tầm mắt đi, bộ dạng chẳng có chút hứng thú nào.
Quyển Quyển vì tò mò, nên vẫn kiên trì tiếp tục nhìn chằm chằm.
Cửu công chúa muốn lờ đi nhưng không thể, ánh mắt kia có quá nhiều sự hiện diện, mà cô bé lại là người rất nhạy cảm.
Cái con bé mập ú đối diện kia sao cứ nhìn chằm chằm mình vậy, rốt cuộc là đang nhìn cái gì chứ! Có gì hay mà nhìn! Phiền chết đi được à à à!
Cho đến khi Tần Thư Nghiên bước lên đài, Quyển Quyển mới dời tầm mắt đi.
Nũ nhân vừa lên đài đã thu hút vô số tiếng kinh ngạc của mọi người, nàng ấy thướt tha yêu kiều, tư thái uyển chuyển. Thân mặc thanh y phiêu dật, tóc đen như thác đổ, mày ngài mắt phượng. Gương mặt động lòng người. Đôi mắt sáng như nước thu trong veo, mày liễu cong cong, môi son răng trắng, đôi má ửng hồng như hoa đào.
Ngư Bá Chi nhìn hai cái, rồi vội vàng cúi đầu xuống, như thể làm chuyện gì đó khuất tất, tim đập rất nhanh, nghe thấy tiếng khen ngợi xung quanh, cậu vừa vui mừng vừa chua xót.
Tần tiểu thư là đệ nhất tài nữ kinh thành, còn mình chỉ là một võ phu, học vấn không bằng đại ca, tướng mạo cũng chẳng nổi bật, lại chẳng có gì xuất sắc.
Cậu đè nén sự chua xót trong lòng, định bụng về nhà nói với mẫu thân một tiếng, vẫn là không nên để cậu làm lỡ dở Tần tiểu thư thì tốt hơn.
【 Là Thư Nghiên tỷ tỷ lên rồi kìa! Thư Nghiên tỷ tỷ là đệ nhất tài nữ kinh thành đó, nhất định sẽ đoạt được ngôi vị quán quân! 】
【 Đúng rồi, nghe nói Hiên Vương Phi sau vụ việc kia điên cuồng tung tin bất lợi về Thư Nghiên tỷ tỷ ở bên ngoài, nếu là những nữ nhân bình thường gặp phải chuyện này chắc chắn sẽ chọn cách ở lì trong nhà không ra ngoài, nhưng Thư Nghiên tỷ tỷ căn bản không coi mấy lời đồn đại kia ra gì, bây giờ vẫn đường đường chính chính tham gia khiêu chiến, giỏi quá đi ~】
Ngư Bá Chi trong lòng khó chịu, cậu nhìn nữ nhân tự tin rạng rỡ trên đài, hóa ra nàng ấy đã trải qua nhiều chuyện đến vậy.
Tần Thư Nghiên cầm bút, viết câu đối đáp của mình lên giấy tuyên thành.
Sau khi viết xong, nàng ấy gác bút sang một bên, để quản sự cầm lấy tờ giấy, trưng bày cho mọi người xem.
Quản sự lẩm nhẩm câu đối đáp của nàng trong lòng, trong lòng tán thưởng không thôi.
“Tranh nhãn nhật xuất, bế nhãn nhật lạc, nhật nhật nhật xuất, tiếp nhật lạc.” (Mở mắt mặt trời mọc, nhắm mắt mặt trời lặn, ngày ngày mặt trời mọc, tiếp mặt trời lặn.)
Nhìn thấy câu đối này, không ít người phía dưới lộ vẻ tán thưởng, mấy thư sinh vừa nãy tham gia hoạt động cũng mang vẻ mặt tâm phục khẩu phục.
Quyển Quyển ngoảnh đầu nhìn, trời ạ, con ngươi của nhị ca cô bé sắp dính chặt vào Thư Nghiên tỷ tỷ rồi kìa!
【 Nhị ca à, ca thích Thư Nghiên tỷ tỷ thì mau chóng theo đuổi đi, nếu không đợi Thư Nghiên tỷ tỷ bị người khác rước về nhà rồi, ca chỉ có nước trốn trong góc khóc thôi đó. 】
Ngư Bá Chi mặt đỏ bừng, cúi đầu xuống không dám nhìn ánh mắt trêu chọc của muội muội.
Trong tiếng khen ngợi hoan hô của mọi người, chưởng quầy lấy xuống một chiếc đèn lưu ly thất thải, đang định trao cho Tần Thư Nghiên thì bị một giọng nói gọi dừng lại.
“Khoan đã! Ta có một vế đối!”
Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người ăn mày mặc quần áo vá chằng vá đụp, bẩn thỉu đi lên đài.
Hắn ta lưng còng gối mỏi, đầu tóc bù xù, khi hắn ta di chuyển, trên người tỏa ra một mùi kỳ lạ, những người đứng gần không khỏi nhăn mày bịt mũi, vẻ mặt ghê tởm.
Đôi mắt nhỏ đục ngầu của tên ăn mày đảo quanh trên người Tần Thư Nghiên, trong ánh mắt mang theo dục vọng dơ bẩn.
Ngư Bá Chi tức giận đến đỏ cả mắt, nhìn chằm chằm vào tên ăn mày kia, nắm tay đang buông thõng bên người siết chặt kêu răng rắc.
Dám dùng ánh mắt bẩn thỉu hạ lưu như vậy để xúc phạm Tần tiểu thư, không thể nhịn được!
“Đại ca, huynh và Quyển Quyển đợi ở đây, để ta đi đá tên đó xuống.”
Ngư Thời Tự sắc mặt trầm tĩnh kéo cậu lại “Cái đài này vạn dân đều có thể tham gia, vậy thì hắn ta cũng có quyền tham gia, nếu bây giờ đệ lên đá người ta đi, Tần tiểu thư dù có đoạt được quán quân cũng sẽ có tì vết, hơn nữa đệ nghĩ những người vây xem sau này sẽ nhìn đệ và Tần tiểu thư như thế nào?”
Ngư Bá Chi mặt trắng bệch, vì ý nghĩ bốc đồng của mình mà cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn không nhịn được.
“Đại ca, đệ…”
Ngư Thời Tự sớm đã biết chuyện nhị đệ thích Tần tiểu thư từ trong lòng tiểu muội, nên không hỏi nhiều, chỉ an ủi cậu.
“Cứ nhìn đã, nếu tình hình không ổn đệ lên cũng không muộn.”
Trong đám người xem xung quanh, đã có không ít người kêu la bảo tên ăn mày mau cút xuống, đừng ở đây làm lỡ thời gian.
Tên ăn mày nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng lốm đốm vàng ố không đều.
“Ta đến để đối câu đối, trên này không phải viết là ai cũng có thể tham gia sao?”
Chưởng quầy tiến lên ngăn cách tầm mắt của tên ăn mày nhìn Tần Thư Nghiên, ông ta làm một động tác mời,“Đúng là tất cả mọi người đều có thể tham gia, nếu ngươi có câu đối đáp thì có thể viết lên giấy tuyên thành ở đây.”
Tên ăn mày vung tay áo, một mùi khó ngửi kỳ lạ bị hất ra.
“Không cần, ta không biết chữ, ta nói ra là được rồi.”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người nhìn hắn ta càng thêm khinh bỉ.
Tất cả mọi người đều cho rằng hắn ta đến gây rối, không ai tin hắn ta thật sự có thể đối được câu đối.
Chưởng quầy lễ phép mỉm cười, mời hắn ta nói ra câu đối đáp của mình.
Tên ăn mày hắng giọng, ngẩng cao đầu, từng chữ từng chữ, như thể đang đọc thuộc lòng bài khóa chưa thuộc vậy, nói ra câu đối đáp của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)