Dực Vương vẫy tay, lập tức có người hầu khiêng chiếc lồng lớn phủ vải đỏ đi tới.
Chiếc lồng đặt xuống đất phát ra âm thanh trầm đục, đồng thời, bên trong lồng vang lên một tiếng gầm non nớt.
[Lũ người ngu ngốc, dám nhốt bản chiến thần! Chờ bản chiến thần ra ngoài, các ngươi đừng hòng trốn thoát!]
"Gầm – gầm gừ!"
Quyển Quyển không thể tin được mà trợn tròn mắt nhìn về phía chiếc lồng.
Thanh âm này sao mà giống chiến thàn Bạch Hổ một trong Tứ Tượng vậy?!
Ở Thiên Giới, mỗi khi Bạch Hổ đi ngang qua ao của nàng, đều dừng lại, dùng miệng gắp nàng từ trong ao lên, sau đó lại ném trở lại xuống nước.
Cứ thế lặp đi lặp lại, chơi đùa không biết chán.
Dực Vương ôm Quyển Quyển đi đến trước lồng, ông ấy nhấc tấm vải đỏ lên, để lộ ra thứ bên trong.
Đó là một con Bạch Hổ rất nhỏ, toàn thân lông trắng như tuyết, da lông bóng mượt, trông rất mềm mại, hai tai dựng lên rất cảnh giác, móng vuốt của nó rất lớn, lúc này đang bày ra tư thế tấn công, nhe răng trợn mắt nhìn những người bên ngoài.
"Oa!"
Ngư Nam Tinh phát ra một tiếng kêu kinh ngạc, hai mắt như muốn tỏa sáng.
"Là Bạch Hổ đó, quá ngầu!"
Bạch Hổ lớn lên thật đáng yêu, trên người không có một chút tạp mao nào, dáng vẻ đầu hổ não hổ cực kỳ đáng yêu.
Thấy mọi người đều bị Bạch Hổ thu hút ánh mắt, không ai chú ý đến vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc của Quyển Quyển.
Nàng chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, sau đó vùi đầu vào lòng Dực Vương, không muốn chấp nhận sự thật này.
Xong rồi, đúng là nó!
Bạch Hổ cảm thấy uy quyền của mình bị khiêu khích, nó phát ra tiếng gầm gừ, cố gắng dọa lui những người đang vây xem.
Nhưng trong mắt người khác, bộ dạng nhe răng của nó lại đáng yêu đến cực điểm.
"Gầm!"
[Lũ người ngu ngốc, lại coi bản chiến thần như khỉ mà trêu đùa, đợi bản chiến thần khôi phục thân thể cao lớn uy mãnh, nhất định cắn cho các ngươi kêu cha gọi mẫu thân!]
Dực Vương ôm Quyển Quyển tiến lại gần một chút rồi ngồi xổm xuống, kích thước của Bạch Hổ nhỏ bé gần bằng Quyển Quyển.
"Quyển Quyển, đại bá tặng con con Bạch Hổ này có được không? Nó có thể cùng con lớn lên, còn có thể bảo vệ con nữa."
Lâm thị giật mình, mãnh thú phẩm tướng như thế này thông thường đều phải đưa vào cung, hơn nữa Bạch Hổ là điềm lành, tượng trưng cho sức mạnh và vương giả, nên hiến cho Hoàng thượng mới thích hợp nhất.
Nhưng Ngư Bạch Tinh và Ngư Nam Tinh lại không nghĩ nhiều như vậy, bọn họ vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn Quyển Quyển.
Muội muội còn nhỏ như vậy đã có một con thú cưng soái khí như vậy, nếu bọn họ cũng có, đến học đường mọi người chắc chắn sẽ hâm mộ chết mất.
Bạch Hổ ngửi ngửi, đôi mắt tròn xoe nghi hoặc nhìn về phía Quyển Quyển trong lòng Dực Vương.
[Đứa bé loài người này trên người sao lại có mùi quen thuộc vậy?]
[Sao mà giống con cá béo ở Dao Trì vậy? Không chắc, ngửi lại xem!]
Quyển Quyển chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt biến đổi, nàng bị Dực Vương bế xuống, cùng Bạch Hổ đối mặt.
Bạch Hổ ban đầu tràn đầy kinh ngạc nghi ngờ, sau đó xác định, kích động xoay một vòng trong lồng, hướng về phía Quyển Quyển gầm một tiếng.
[Cá béo! Quả nhiên là ngươi, ngươi mau nghĩ cách đưa bản chiến thần ra ngoài!]
[Bổn chiến thần vì ngươi mới hạ giới đó! Ngươi mau nghĩ cách đi!]
Dực Vương cười ha ha "Xem ra con Bạch Hổ này rất có duyên với Quyển Quyển, ta tặng món quà ra mắt này không tệ! Khiêng vào đi."
Thế là, hai oan gia cứ như vậy mà tái ngộ.
Thời gian trôi qua rất nhanh, Quyển Quyển đã một tuổi rưỡi, so với trước kia gầy đi một chút, vẫn như cũ tinh điêu ngọc trác, giống như một đứa bé Phúc Oa, Bạch Hổ cũng mỗi ngày một khác, bây giờ đã lớn như một con ngựa nhỏ rồi.
Trước đêm Nguyên Tiêu, nhị ca Ngư Bá Chi trở về.
Cậu ở trong quân doanh hai năm, da bị phơi đen đi một chút, dáng người cao lớn, cân đối. Đôi mắt đen láy sáng ngời có thần.
Ngư Bá Chi di truyền được vẻ đẹp của cha mẫu thân, ngũ quan đẹp đến cực điểm, nhưng tất cả mọi người khi lần đầu tiên nhìn thấy cậu, nhất định sẽ chú ý đến khí độ sắc bén, phóng khoáng trên người hắn.
Cậu có thiên phú cực lớn trong võ học, ngay cả Tần tướng quân khi nhắc đến cũng khen không ngớt lời.
"Mẫu thân, nhi tử đã trở về." Ngư Bá Chi bước vào Giáng Vân Hiên, vén vạt áo quỳ xuống.
Lâm thị hai mắt ửng đỏ, kích động đến tay cũng run rẩy, vừa xót xa vừa tự hào "Đất lạnh, mau đứng lên đi."
Trong phòng ấm áp, Thải Xuân bưng trà nóng và bánh ngọt lên sau đó mở cửa lui ra ngoài, hai mẫu thân con nói vài câu, liền nghe thấy tiếng cười đùa bên ngoài.
Ánh mắt Ngư Bá Chi nhu hòa: "Là tam đệ và tứ đệ phải không."
Trong sân, một con Bạch Hổ, miệng ngậm một bé con mặc áo bông màu đỏ đi vào.
Đồng tử Ngư Bá Chi co rút lại, theo bản năng đưa tay sờ lấy thanh kiếm bên hông: "Vang" một tiếng, hàn quang tuốt vỏ.
"Hai đứa, mau vào nhà ở bên cạnh nương, đừng ra ngoài!"
Ngư Nam Tinh ngẩn người một chút, sau đó ý thức được nhị ca còn chưa biết Tiểu Bạch, vội vàng kéo cánh tay cậu giải thích.
"Nhị ca, đây là Tiểu Bạch, là Dực Vương tặng cho muội muội đó. Hơn nữa nó làm vậy không phải là đang làm hại muội muội, nó chỉ là đơn thuần thích ngậm muội muội đi tới đi lui thôi."
Lâm thị cũng đi ra, nhìn thấy cảnh tượng ngoài sân bật cười thành tiếng.
"Tiểu Chi, đừng căng thẳng, Tiểu Bạch rất thông minh, sẽ không cắn người đâu."
Nói xong, bà cười gọi tên Quyển Quyển "Quyển Quyển, mau xem ai đã về này."
Quyển Quyển ngẩng đầu, nhưng bị Bạch Hổ ngậm lấy, tầm nhìn của nàng quá thấp không thấy được, chỉ có thể giãy giụa thân thể nhỏ bé, dùng bàn tay nhỏ vỗ đầu Bạch Hổ.
Ngư Bá Chi nhìn mà trong lòng run lên, sợ Bạch Hổ đột nhiên nổi giận làm bị thương nàng.
"Thả, thả xuống moà~"
Giọng Quyển Quyển non nớt, có chút lúng búng không rõ.
"Muội muốn tìm nương~"
Bạch Hổ lưu luyến không rời thả miệng ra, dùng mũi hất Quyển Quyển.
"Nị, nị là bạch hủ! Không phải mèo lớn..."
Ngư Bá Chi có chút kinh ngạc nho nhỏ, cậu nhìn đứa bé gái tinh xảo đáng yêu kia, trong lòng mềm nhũn, nở nụ cười đi tới.
"Quyển Quyển, ta là nhị ca, trước kia con chưa gặp ta, hôm nay ta mới về."
Quyển Quyển hướng nhị ca cười đến mắt híp lại, mềm mại mở miệng: "Nhị ca ca, muội là Quyển Quyển~"
【Là nhị ca ca số kiếp đơn phương của ta đã trở về rồi nha~】
Ngư Bá Chi ngẩn người, ánh mắt nghi hoặc.
Cái gì vậy, vừa rồi là ai đang nói chuyện!
Cậu nhìn về phía mẫu thân và các đệ đệ, đối phương đều vẻ mặt tự nhiên, giống như không nghe thấy gì.
[Hai ngày trước Tần di di còn đến tìm nương thương lượng muốn tìm cho Thư Nghiên tỷ tỷ một mối hôn sự mới đó.]
[Nhị ca ca của ta lần này trở về, chắc cũng có thể uống được rượu hỉ của Thư Nghiên tỷ tỷ rồi~]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



