Ngư Thời Tự ôm Quyển Quyển đôi mắt đào hoa khẽ lóe lên.
Nghe Quyển Quyển nói kiếp trước người hãm hại cả nhà họ chính là Tôn Nhạc Dao này, Ngư Thời Tự vốn tưởng rằng một người có thể khuấy đảo cục diện Khương quốc, dùng sức một mình giúp hoàng tử lên ngôi, hẳn là một nữ tử tâm tư kín đáo, tính kế không sai.
Nhưng nếu là người như vậy, có thể nói ra những lời như "mọi người bình đẳng" sao?
Chế độ hàng ngàn năm há phải chỉ bằng một vài câu nói của nàng ta mà có thể thay đổi?
Huống chi đây là dưới chân thiên tử, trong kinh thành tai mắt khắp nơi, thế lực các đại gia tộc đan xen phức tạp, ngay dưới mắt thánh thượng mà lớn tiếng hô hào "mọi người bình đẳng", chẳng phải là tát vào mặt ngài ấy sao?
Nếu không phải đám con cháu ưu tú trong kinh thành đều chết hết rồi, Ngư Thời Tự quyết không tin một người ngu xuẩn như vậy có thể leo lên vị trí kia.
Nếu Quyển Quyển nghe được tiếng lòng của cậu, chắc chắn sẽ phụ họa một câu: "Đúng vậy, đúng là chết hết rồi."
Thái tử tàn phế đôi chân, mấy vị hoàng tử người chết kẻ bị thương, ngay cả hai vị công chúa cũng có kết cục thảm thương không kém.
Một người bị đưa đi hòa thân, một người chết trong chốn hoan lạc của nam sủng.
Xem ra Lục hoàng tử là người thích hợp nhất để lên ngôi đế vị, thực chất là Tôn Nhạc Dao đang trải đường cho hắn ta mà thôi.
Cuối cùng, ngay cả những trắc phi và thiếp thất mà Lục hoàng tử cưới để được đại thần ủng hộ, đều bị Lục hoàng tử tàn nhẫn thiêu sống trong hậu cung chỉ vì một câu hứa hẹn "trọn đời trọn kiếp một lòng một dạ" của Tôn Nhạc Dao.
Kết cục được tóm gọn trong câu chuyện về Vương Mẫu Nương Nương thực chất là vô số cuộc đời bi thảm.
Xe ngựa dừng trước cửa Dực Vương phủ.
Dực Vương phủ hiện giờ thưa thớt người, nô bộc nha hoàn người đi người tan, đồ dơ bẩn ném trước cổng lớn cũng không ai dọn dẹp, bốc lên một mùi hôi thối.
Ngư Thời Tự ôm Quyển Quyển vào lòng, dùng vạt áo che miệng mũi cho cô bé.
Trong hậu viện, quản gia với khuôn mặt đầy nếp nhăn tang thương, lộ vẻ tiều tụy và lo lắng, ông ta đứng trước cửa phòng đi đi lại lại.
Nhìn thấy Ngư Thời Tự, ông ta như vớ được cọc, vội vàng nghênh đón: "bịch" một tiếng quỳ xuống.
Hai nhà hiện giờ đi lại thân thiết, lúc Dực Vương phủ khó khăn nhất, chính Thượng Thư phủ đã giúp đỡ, nên người hai nhà hầu như đều quen biết nhau.
"Đại công tử, vương gia nhà chúng tôi không biết từ đâu mang về một đứa trẻ, cứ đòi đổi tên cho đứa bé, cho nhập gia phả, ngài ấy kính trọng ngài nhất, cầu ngài giúp khuyên can!"
Quản gia tóc đã bạc trắng, trên khuôn mặt hằn dấu vết thời gian viết đầy vẻ u sầu.
Việc để một đứa trẻ không rõ lai lịch vào gia phả của hoàng thân quốc thích, quản gia đương nhiên phải liều chết ngăn cản, nhưng Khương Tuế An dù sao cũng là chủ nhân.
Ngư Thời Tự một tay ôm Quyển Quyển, cúi người nhẹ nhàng đỡ ông ta dậy, phủi bụi trên người ông ta, ôn tồn nói: "Trần bá đừng lo lắng, ta vào xem sao."
Cậu đẩy cửa bước vào.
Khương Tuế An đặt Tôn Nhạc Dao lên giường của mình, cậu ngồi trên ghế mềm, lúc thì ánh mắt si mê nhìn cô ta, lúc thì vẻ mặt bực bội giơ tay lên cao, trông rất bất thường.
Quyển Quyển ngạc nhiên trợn to mắt, trong đôi mắt to tròn như nho đen lóe lên một tia sáng màu cam, rồi nhìn thấy hai lá bùa dán trên lưng Khương Tuế An.
【Cái này cũng quá không từ thủ đoạn rồi, tiểu xui xẻo năm nay mới năm tuổi, chẳng khác nào hạ cổ tình cho một đứa trẻ năm tuổi, quá độc ác!】
Nghe được lời than thở của Quyển Quyển, Ngư Thời Tự nhìn về phía nữ nhân đang nằm trên giường.
Trắng trẻo đáng yêu, giờ phút này đang không chớp mắt nhìn cậu chăm chú, trong mắt dường như có dòng chảy ngầm cuộn trào, quỷ dị dị thường.
Khương Tuế An dường như tỉnh táo lại, cậu vươn tay túm lấy vạt áo Ngư Thời Tự, vẻ mặt đau khổ, đứt quãng khó khăn nói.
"A Tự ca ca... ta, ta khó chịu quá..."
Vừa giây trước còn lý trí, Khương Tuế An đột nhiên trợn tròn mắt, giận dữ gào thét, phát cuồng cầm ghế mềm lên đập phá, bình hoa trên bàn bị cậu quét xuống đất, mảnh vỡ văng tung tóe.
【Xong rồi, mình phải nhanh chóng xé lá bùa kia xuống cho cậu ấy, nếu không tiểu xui xẻo sẽ biến thành ngốc mất thôi?】
【Nhưng mình đang được đại ca ôm, làm sao có thể đến gần tiểu xui xẻo đây!】
Nghe vậy, Ngư Thời Tự tránh những đồ vật bay tới, đi đến bên cạnh Khương Tuế An, dùng một chưởng đánh ngất cậu.
Đôi mắt Ngư Quyển Quyển sáng lấp lánh đầy ngưỡng mộ.
【Oa, còn có thể như vậy, đại ca thật soái!】
Ngư Thời Tự cong môi cười, ấm áp như gió xuân.
Quyển Quyển thừa dịp đại ca ngồi xổm xuống, duỗi bàn tay nhỏ bé ra sau lưng Khương Tuế An, xé hai lá bùa chỉ mình cô bé nhìn thấy xuống.
Ngay khi rơi xuống, lá bùa tự bốc cháy không cần lửa, tàn tro sau khi cháy hết theo gió bay đi.
Đương nhiên, lá bùa này chỉ mình cô bé nhìn thấy, trong mắt người khác thì chỉ là ngón tay cô bé chạm vào Khương Tuế An.
【Xong rồi, đợi tiểu xui xẻo tỉnh lại là ổn thôi~】
Ngư Thời Tự đi ra gọi quản gia vào, bảo ông ta đưa Khương Tuế An xuống nghỉ ngơi.
Nhìn Tôn Nhạc Dao nằm trên giường, Quyển Quyển cảm thấy khó xử.
【Phải làm sao với nàng ta đây, để nàng ta ở đây có lẽ sẽ hại người trong vương phủ mất, đại ca sẽ mang nàng ta về nhà sao?】
Ngư Thời Tự im lặng một lúc, sau đó gọi tiểu nô tài đi theo vào bế Tôn Nhạc Dao lên.
Cậu cúi đầu, ôn tồn nói chuyện với Quyển Quyển.
"Muội muội, đại ca đưa muội đi thăm ông ngoại ngoai tổ mẫu."
Quyển Quyển lập tức nhớ tới bá mẫu thối đã tranh ngọc bội với cô bé lần trước, có chút không vui chu cái miệng nhỏ nhắn lên.
【Đại ca chắc chắn còn chưa biết, Quý phi và bá mẫu là một bọn, Quyển Quyển ghét bà ta.】
【Hơn nữa bà ta không thích Quyển Quyển, cũng không thích nương, lần trước còn véo tay Quyển Quyển chảy máu!】
Nhưng Quyển Quyển không nói được, cô bé chỉ có thể giơ bàn tay béo mũm mĩm lên trước mắt đại ca, phồng má ra hiệu cậu nhìn tay mình.
Đôi mắt Ngư Thời Tự khẽ lóe lên, cười càng dịu dàng hơn.
Cậu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Quyển Quyển, cười ha ha: "Muội muội muốn chơi với ta sao?"
Quyển Quyển tức giận hừ một tiếng, rút tay mình về.
【Mình biết ngay là đại ca không hiểu mà, thôi vậy, đi thì đi thôi, tuy đại bá mẫu thối rất đáng ghét, nhưng đại ca chắc chắn sẽ bảo vệ mình.】
Ngư Thời Tự ôm Quyển Quyển, cười thầm nghĩ.
Chính vì ở đó có người ghét cả nhà họ, nên cậu mới mang Tôn Nhạc Dao đi.
Hơn nữa, cậu đương nhiên sẽ bảo vệ muội muội của mình thật tốt.
Tuyên Bình Hầu phủ, hậu viện.
Tô Minh Liên nằm trên giường, khắp phòng nồng nặc mùi thuốc đắng khiến bà ta nhức đầu.
Kể từ lần vấp ngã kia, bà ta luôn gặp xui xẻo đến tận bây giờ, ra ngoài đường gặp phải trộm cướp, bình thường uống nước cũng bị sặc, buổi tối ngủ còn có rắn độc chui vào cắn bà ta.
Tô Minh Liên tức giận không thôi, quy tất cả mọi chuyện cho việc Lâm Nhã Nguyệt mang theo đứa con xui xẻo đến Tuyên Bình Hầu phủ truyền xui xẻo cho bà ta.
Còn cả Quý phi bên kia không biết làm sao lại nghi ngờ bà ta mách lẻo với Lâm Nhã Nguyệt, tức chết đi được, bà ta hận không thể cả nhà Lâm Nhã Nguyệt chết hết, sao có thể giúp bà ta!
Tô Minh Liên chỉ nghĩ thôi cũng thấy đau tim.
Đại nha hoàn của bà ta chạy vào: "Phu nhân, Thượng Thư phủ có người đến."
Tô Minh Liên hiện giờ nghe thấy ba chữ Thượng Thư phủ là thấy xui xẻo.
Mặt bà ta xanh mét: "Lâm Nhã Nguyệt cái đồ đòi nợ kia, chắc chắn lại về vơ vét đồ từ hai cái xác chết kia rồi, đồ đáng khinh!"
Nếu không phải bà ta sợ bị lây xui xẻo,bàô ta đã chạy ra tát nát mặt con tiện nhân kia rồi.
Nha hoàn lại lắc đầu: "Phu nhân, người đến là đại công tử và tiểu tiểu thư của phủ, đại công tử hiện đang nói chuyện với lão phu nhân, tiểu tiểu thư ở thiên điện."
Tô Minh Liên đảo mắt một vòng, xác nhận lại một lần: "Ngư Thời Tự đem Ngư Quyển Quyển một mình để ở thiên điện?"
"Dạ phu nhân, lúc ngài ấy đi còn dặn dò hạ nhân phải trông coi tiểu tiểu thư."
Tô Minh Liên cười lạnh một tiếng, ánh mắt âm u.
Bà ta ngồi dậy, duỗi một bàn tay ra.
"Thay y phục cho ta."
Đồ vật nhỏ kia lần trước đã cướp ngọc bội của bà ta!
Không có ai bảo vệ, xem lần này bà ta không tát chết đứa con xui xẻo kia!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
