“Mẹ, mẹ đừng khóc nữa, mẹ vẫn còn có con mà, con sẽ vẫn luôn ở bên cạnh hai người.” Tống Duy Hâm ôm lấy mẹ tóc đã hoa râm, sau khi nói xong cũng nhịn không được đỏ khoé mắt.
“Duy An của mẹ, con là tâm đầu nhục của mẹ, sao con có thể nhẫn tâm với mẹ như vậy.” Người phụ nữ vừa nói vừa kích động đấm ngực.
Tống Duy An ở bên cạnh bọn họ khuyên bảo một hồi lâu, mới phát hiện người nhà của hắn giống như không nhìn thấy hắn, quay đầu nhìn trên giường bệnh, chính mình vẫn như cũ nằm đó, mặt không chút máu, chỉ có dụng cụ ống dẫn duy trì sự sống trên người đã bị tháo xuống toàn bộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)