“Không không, không được đâu.” Vừa rồi Ôn Nhạc quá khẩn trương, cho nên không phát hiện đồ vật trên tay Đường thẩm, lúc này đã nghe rõ Đường thẩm nói, còn bị nhét cho nhiều lễ vật như vậy, nhìn kỹ còn có hai con gà mái, chân tay càng thêm luống cuống, chỉ có thể quay đầu nhìn Tống Vệ An cầu cứu.
Tống Duy An lặp tức tiếp nhận tín hiệu cầu cứu của phu lang phát ra, liền đi lên từ chối: “Thẩm quá khách khí rồi, chúng ta đều là hàng xóm láng giềng với nhau, đâu cần phải giữ lễ như vậy, nhà chúng ta mới vừa chuyển đến đây không lâu, ít nhiều gì cũng nhờ có thím và Thủy ca hỗ trợ, hơn nữa cũng không có gì đáng giá để nhận của thím lễ vật lớn như vậy, tâm ý của thím ta nhận, nhưng còn đồ vật thím vẫn là lấy về đi thôi!”
“Không được, chuyện nào ra chuyện đó, nếu lễ này ngươi không chịu nhận, Thanh Thuỷ nhà chúng ta không thể theo ngươi học nghề được.” Tuy rằng nhà bọn họ không giàu có gì, nhưng cũng sẽ không tùy tiện chiếm tiện nghi của người khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


