“Khoan đã.” Tống Duy An bắt lấy người đang muốn quay đầu chạy, vừa kéo hai tay của hắn liền thấy có không ít địa phương đã bị trầy xước, hắn nói sao tên tiểu tử này lại trở về nhanh như vậy.
“Ta, ta không sao, lát nữa đi rửa, rửa, rửa sạch là tốt rồi.” Ôn Nhạc cũng không để ý đến tay mình cho lắm, trước kia hắn làm việc, vết thương loại này đều là bình thường.
“Đủ rồi, ngươi không cần phải như vậy đâu.” Tống Duy An nhìn vóc dáng của người trước mặt so với hắn còn lùn hơn một cái đầu, nhưng chuyện gì cũng thích giành làm thay hắn, “Ta là đương gia của ngươi, ngươi có thể dựa vào ta, đừng có chuyện gì cũng đều cậy mạnh như vậy, chẳng lẽ ngươi không tin ta sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

