Ổn định lại tinh thần, Ôn Nhạc bắt đầu tập trung vào mớ mạch nha trong tay, vừa hồi tưởng lại cảm giác cùng đối phương kéo kẹo, vừa lặp đi lặp lại những động tác kia.
Tống Duy An phát hiện Ôn Nhạc học rất nhanh, chẳng mấy chốc đã làm đâu ra đấy, bèn yên tâm để hắn tự chơi, xoay người đi bê số củi Ôn Nhạc vừa chất ở ngoài vào bếp. Nhìn đống củi lớn nhỏ không đều này, Tống Duy An thật sự rất bội phục, phải tốn bao nhiêu sức lực mới có thể đốn được ngần này chứ?
Dọn dẹp xong, Tống Duy An lại xách thùng gỗ lên: “Ta đi gánh nước rồi về, động tác kéo kẹo không được dừng, đừng để kẹo rơi xuống đất.”
“A, huynh… huynh đừng đi… Huynh… huynh còn chưa mặc áo… Nước… để ta đi… đi gánh là được.” Ôn Nhạc thấy Tống Vệ An xách thùng nước định rời đi, trong lòng sốt ruột, nhưng lại không dám buông thứ đang cầm trên tay xuống.
“Không sao đâu, khụ… cũng không xa, ta bây giờ đang nóng, về rồi mặc cũng được.” Tống Duy An xua tay, rồi tự mình rời đi. Phía thôn nam có một cái giếng nước, cách chỗ bọn họ ở cũng gần, đâu đến nỗi phiền phức như vậy.
Thực ra, cơ thể này của hắn chỉ là còn ho khan chưa khỏi hẳn, ăn thêm chút đồ bổ dưỡng là sẽ nhanh chóng khỏe lại, chắc là lang trung trong thôn này chỉ là lang băm, không chẩn đoán ra bệnh tình nên mới nói nhăng nói cuội.
“Khụ khụ… Bị phân gia rồi, cuộc sống của ta và phu lang tự nhiên không thể so với lúc còn ở nhà. Bây giờ trong nhà chỉ còn lại hai người chúng ta, nếu không tự lực cánh sinh thì ta và phu lang chẳng phải là chết đói sao?” Tống Duy An vừa nói vừa ho sù sụ, tuy giọng không lớn nhưng cũng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
“Không ngờ mới bệnh một trận mà miệng lưỡi ngươi lại sắc bén hơn trước, xem ra sự thật thà trước kia đều là giả vờ cả. Ta đúng là nhìn nhầm ngươi rồi, Vệ An. Bảo sao mà người trong thôn ai cũng khen ngươi là người đàng hoàng tử tế, ngay cả ta cũng bị ngươi lừa gạt, còn gả con cháu nhà mẹ đẻ của mình cho ngươi nữa chứ.” Tối qua Vương Anh ở nhà bị mẹ chồng mắng chửi, về phòng lại cãi nhau với Tống Vĩnh Quý một trận, bây giờ trong lòng vẫn còn ấm ức, nên nói câu nào cũng đều cay nghiệt như muốn kiếm chuyện.
“Nói đến phu lang, năm đó lúc thành thân, ta vẫn còn hôn mê bất tỉnh, chưa kịp cảm ơn tam thẩm chu đáo.” Khi nói ra những lời này, trong lòng Tống Duy An thật sự có vài phần chân thành. Nếu không có Ôn Nhạc, e là lúc hắn mới đến đây, cuộc sống sẽ càng thêm khó khăn hơn.
Nhưng lời này rơi vào tai người khác lại biến thành một ý nghĩa khác. Tống Vệ An bệnh đến mức hôn mê bất tỉnh, vậy mà nhà họ Tống lại vội vàng cưới phu lang cho hắn, rồi phân gia cho hắn. Nhà này cũng thật là nhẫn tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)