"Đủ rồi, tức phụ lão tam mau đem quần áo lấy ra đi giặt đi, tức phụ lão đại đi nấu cơm đi, cả ngày nói nhao nhao không chịu ngừng nghĩ gì cả." Tống Hữu Tài vẫn luôn ở nhà chính hút thuốc lá sợi rốt cuộc cũng nhìn không được nữa nói một câu, liền trở về phòng.
Tuy rằng trong lòng Vương Anh vẫn còn tức giận, nhưng Tống lão gia tử đã mở miệng, nàng cũng không thể ngỗ nghịch miễn cho bọn họ ngay cả chỗ dựa cũng không có, nàng cầm lấy thùng gỗ đựng quần áo dơ trong phòng tắm, hướng dòng suối nhỏ trong thôn đi giặt quần áo.
Mãi cho đến trời gần tối đen người nhà họ Tống mới bắt đầu bữa ăn cơm chiều mang theo mùi khét, Vương Anh nhanh chóng ăn xong liền kéo con của mình chuẩn bị về phòng.
"Chén còn chưa có rửa ngươi muốn đi đâu." Tống lão bà buông chén đũa đối Vương Anh đã sắp ra khỏi phòng bếp hô.
"Sao ngươi có thể nói chuyện như vậy được, sao ngươi có thể nói đại tẩu ngươi như vậy, còn không mau xin lỗi đại tẩu ngươi." Tống Vĩnh Phú nhìn thấy tức phụ nhà mình bị tức phụ của đệ đệ chỉ vào mũi nói chuyện, liền tức giận cầm chén đặt mạnh xuống bàn cơm.
"Ta xin lỗi? Hiện tại cả nhà các ngươi hợp lại khi dễ một mình ta phải không, muốn ta xin lỗi không có cửa đâu, cho dù ngươi có cầm dao gác lên cổ ta, ta cũng sẽ không xin lỗi nàng, đống chén này ta không rửa đó, người nào thích rửa thì rửa đi." Vương Anh nghĩ đến những chuyện xảy ra hôm nay, tính tình nóng nảy rốt cuộc cũng bị bật lửa, vốn dĩ giọng nói đã bén nhọn, lúc này còn mang theo cuồng loạn nghe rất chói tai.
Tống Hữu Tài nghe mấy người trong phòng bếp ồn ào, chỉ lộ ra vẻ mặt chết lặng ăn cơm, từ trước đến nay hán tử đương gia đều mặc kệ mấy chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà, buổi chiều đã nói một lần, lúc này cũng không có ý định lại mở miệng, Tống Vĩnh Quý từ trước đến nay vẫn luôn sợ đại ca của mình, an tĩnh cơm nước xong xuôi liền một mình trở về phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

