Sắc trời dần dần biến tối, bỗng nhiên phòng trong truyền đến tiếng khóc, thiên cư lão nhân xoa xoa mồ hôi trên trán, Ly Yên nhìn hài tử trong tay lão, chậm rãi nở nụ cười.
Bỗng nhiên, trận đau đớn lại tới, khiến cho nàng không khỏi kêu lên.
"Còn có một đứa, nhanh, dùng sức." Thiên cư lão nhân vội vàng nói.
Rốt cục sau một canh giờ, lại một tiếng khóc nữa vang lên.
Thiên cư lão nhân vui mừng cười nói, "Nha đầu, Long Phượng Thai a!"
Ly Yên nở nụ cười, gương mặt trắng bệch nhất thời trở nên sáng rọi.
"Được, nghe theo sư phụ." Ly Yên cười nhìn về phía hai đứa nhỏ trong ngực lão, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Sau khi Thiên cư lão nhân đem hai đứa nhỏ đi tắm rửa sạch sẽ xong, đưa bọn nó đến bên người Ly Yên, lập tức nói với nàng: "Con gắng nghỉ ngơi một chút"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

