Nam tử mặc trường bào màu đen, dưới lông mi là một đôi mắt đen láy thâm thúy như biển sâu, môi mỏng khẽ nhếch, trên người lộ ra một tia tà khí quỷ dị, Ly Yên nhìn ngũ quan tuấn mỹ của hắn, hai mắt liền trợn to, không thể che dấu được sự kinh ngạc, ngay cả trong mắt Lăng Dạ Vũ cũng thoáng qua một tia sáng không thể tin nổi.
"Này, hắn..." Ly Yên kinh ngạc nhìn Lăng Dạ Vũ.
Nam tử này có bộ dáng giống vài phần với Lăng Dạ Vũ, nàng nhớ mang máng lúc đầu ở Tịnh đảo, Bát hoàng đệ mà Lăng Dạ Vũ nói chính là bộ dáng thế này, nhưng không phải hắn đã chết rồi sao? Vì sao...
"Hoàng huynh nhìn thấy bổn vương có phải rất ngạc nhiên hay không? Không ngờ tới bổn vương còn chưa có chết phải không?" Đôi mắt đen láy của Lăng Dạ Ảnh lạnh lùng nhìn chằm chằm Lăng Dạ Vũ, ẩn chứa hận ý ngập trời.
Đáy mắt Lăng Dạ Vũ lướt qua tia hối hận thật sâu, Ly Yên không biết chuyện giữa bọn họ, nhưng nàng biết nam tử này là tâm ma của hắn, bằng không trận pháp lúc trước cũng không thể vây khốn hắn.
Lăng Dạ Ảnh hừ lạnh một tiếng, lập tức nói với đám quan viên: "Năm đó bổn vương trợ giúp bọn họ trừ bỏ chướng ngại, nhưng bọn họ cũng không buông tha ngay cho cả bổn vương, bọn họ tuyên bố với bên ngoài là bổn vương qua đời do Đại Hoàng Huynh hại chết. Trên thực tế là do hai huynh đệ bọn họ hại chết bổn vương, hơn nữa bổn vương có thể làm chứng, bọn họ căn bản không phải con đẻ của phụ hoàng."
Lời vừa nói ra, đám quan viên theo Lăng Dạ Vũ bắt đầu có chút do dự, mà trên khuôn mặt của những tên quan viên còn lại đều nở nụ cười nhìn Lăng Dạ Ảnh, có chút nịnh nọt.
Lăng Dạ Vũ lại không có một chút ý tứ muốn phản bác nào, Lăng Dạ Phong suy sụp lui lại mấy bước, điều này làm cho trong lòng các quan viên đứng về phía Lăng Dạ Vũ nguội lạnh. Chỉ có Ly Yên biết, hắn áy náy với Lăng Dạ Ảnh, cho nên trầm mặc không nói gì, xem như cho Lăng Dạ Ảnh một chút bồi thường.
Lăng Dạ Ảnh cười lạnh nhìn Lăng Dạ Vũ, hoàng huynh, ngươi đấu không lại ta đâu.
Lần này Lăng Dạ Ảnh không chỉ muốn kéo hai người bọn họ xuống dưới, còn muốn bọn họ thân bại danh liệt, quả nhiên là ngoan độc.
"Hoàng huynh, giao ngôi vị hoàng đế ra, hoàng đệ có thể lưu các ngươi một mạng." Lăng Dạ Ảnh nói với Lăng Dạ Trần đang ngồi ở long ỷ, trên mặt là tràn đầy tự tin.
"Ngươi dựa vào cái gì? Chỉ bằng lời nói của ngươi mà muốn kết luận bọn họ không phải là huyết thống hoàng tộc có phải quá mức bừa bãi hay không?" Lăng Dạ Vũ cùng Lăng Dạ Trần còn nể tình huynh đệ với hắn, nhưng nàng không quen hắn, không thể đem quốc gia giao cho hắn, bằng không Lăng Nguyệt quốc sớm hay muộn cũng sẽ bị thôn tính.
"Không dám lấy máu nghiệm chứng không phải là chứng minh tốt nhất sao?" Lăng Dạ Ảnh hận Ly Yên đến thấu xương, nàng liên tiếp phá hư chuyện tốt của hắn.
"Ngươi nghe không hiểu tiếng người hay là thế nào? Lấy máu căn bản không thể chứng minh." Ly Yên bực bội nói, nàng biết nam tử này đã sớm xúi giục đám quan viên bức bách bọn họ.
Nam tử này căn bản chính là tâm lý biến thái, hơn nữa Ly Yên càng nhìn càng cảm thấy khí chất của hắn rất quen thuộc.
"Không có lửa thì đâu có khói, mọi chuyện đều có nguyên nhân, hiện tại chỉ cần bọn hắn không lấy ra chứng cứ chứng minh thân phận của bọn họ, như vậy nên thuận theo ý dân mà thoái vị." Lăng Dạ Ảnh nhàn nhạt nói, trong mắt lộ ra một tia tham lam đối với long ỷ.
Năm đó hắn cũng không muốn ngồi lên vị trí kia, nhưng mà khi hắn "chết" đi, mới phát hiện quyền thế có quyền lực cỡ nào, quyền lực quan trọng đến mức một người có thể phản bội người thân của chính mình.
"Thoái vị? Ngươi nằm mơ!" Ly Yên khinh bỉ nghe hắn nói, tuyệt đối không thể để cho hắn ngồi trên vị trí này, không thể.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



