"Sư phụ, người đi ra cho con, sư phụ."
Ly yên hô to trên Tịnh đảo, làm vang vọng cả khu đảo, từng đợt hồi âm truyền lại.
Thiên cư lão nhân thở dài lắc đầu, hắn muốn giúp nha đầu, đã nhiều năm như vậy, hắn đã coi nàng như nữ nhi của mình, nhưng lần này, thật sự hắn không có biện pháp.
Trong con ngươi Lăng Dạ Vũ xẹt qua tia sáng ảm đạm, sắc mặt Ly Yên kiên định, ngạo nghễ nhìn trời nói: "Mệnh là do con không phải do trời, con không tin tính mạng của con có thể dễ dàng bị lấy đi như vậy."
Thiên cư lão nhân lo lắng nói: "Nha đầu, đừng mạo hiểm."
Hắn sớm biết rằng nha đầu rất cố chấp, nên mới không nói chuyện này cho nàng, nhưng vẫn không thể lừa nàng cả đời.
Lăng Dạ Vũ ôm lấy Ly Yên, giọng có chút khàn khàn: "Tiểu Yên, chỉ cần nàng sống tốt, không ở cùng một chỗ có làm sao đâu?"
"Chúng ta không thể dễ dàng khuất phục như vậy, dựa vào cái gì vận mệnh của ta không thể do ta nắm giữ? Chúng ta cùng nhau đấu tranh, rồi cuối cùng vận mệnh sẽ thuộc về chúng ta." Ly Yên ngoan cường nhìn hắn.
Thiên cư lão nhân lắc đầu, "Có một số việc đã được định trước, không thể nào thay đổi."
Ly Yên định nói gì đó, bỗng dưng hoa mắt choáng đầu, thấy trước mặt tối tăm mà ngã xuống.
"Tiểu Yên, nàng làm sao vậy? Tiểu Yên."
Lăng Dạ Vũ khẩn trương ôm Ly Yên gọi to, trong mắt tràn đầy lo lắng cùng kinh hoảng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)