Lăng Dạ Trần đã tin rằng nàng chính là Mộc Vi Ngưng, vậy thì nàng cũng không cần phải giả bộ nữa.
Bên cạnh vách núi đen, gió nhẹ nhàng thổi qua, cỏ dại lay động.
Tay áo nam tử che mặt tung bay theo gió, ánh mắt âm trầm nhìn thẳng, toàn thân tản ra hàn khí lạnh lẽo, khiến Cung Y Lan kinh hoảng không thôi.
Cung Y Lan bị khí chất rét lạnh của hắn làm cho toàn thân run lên, cực kỳ không tình nguyện, nhưng mà chỉ có thể đè nén cảm xúc nhỏ giọng nói: "Vậy phải chờ đến khi nào ta mới có thể giết Cung Y Cầm đoạt lại vị trí của ta?"
Bởi vì trước đây Cung Y Lâm vẫn lấy hình tượng ôn nhuận gặp người, chưa từng thấy bộ dạng mạnh mẽ vang dội của Cung Y Lâm ở trong triều đình, cho nên nàng nghĩ rằng Cung Y Lâm vô cùng yếu đuối, toàn bộ đều nghe theo Cung Y Cầm, chỉ cần giết Cung Y Cầm, nàng sẽ khống chế được Cung Y Lâm, như thế nàng sẽ là mặt trời của Cung Dương quốc.
"Tất nhiên sẽ có ngày nào đó, nhưng không phải hiện tại, ta cảnh cáo ngươi, nếu như ngươi lại không nghe theo mệnh lệnh của ta, một mình động thủ, thì tự gánh lấy hậu quả." Nam tử che mặt lạnh lùng nói, mang theo nồng đậm cảnh cáo, khiến cho tâm tư nhỏ nhoi của cung Y Lan nháy mắt bị xoá sạch.
Mấy ngày nay Cung Y Cầm vẫn ở cạnh Mộc Hi Ngôn, làm cho Mộc Hi Ngôn nghĩ muốn nằm trên giường bệnh thêm mấy ngày.
"Ca, nếu không để muội cho huynh một chưởng, vậy là huynh có thể từ từ nằm ở trên giường để sư tỷ chăm sóc rồi." Ly Yên nhíu mày trêu tức nói, cái vị ca ca này, rõ ràng đã sớm khoẻ, lại cứ nằm ở trên giường, một hồi nói nơi này đau, một hồi nói nơi đó nhức, làm hại sư tỷ khẩn trương muốn chết.
Lăng Dạ Vũ sủng nịch ôm lấy cái eo mảnh khảnh của Ly Yên, cực kỳ đồng ý gật gật đầu
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


